Nếu được thay đổi một thứ, tôi mong mình đã trân trọng những gì từng có

Các bạn đang nhìn thấy tôi hiện tại, một thanh niên 31 tuổi, đang thất nghiệp khoảng 2 tháng, ngồi gõ những dòng này trong một quán cafe gần nhà. Chưa vợ, người yêu đang đi du học xa, tài khoản ngân hàng âm, tôi không biết mình bắt đầu rơi tự do từ khi nào…


Tốt nghiệp một trường đại học thuộc top của cả nước, con đường sự nghiệp sau này của tôi suôn sẻ tới mức tôi hầu như không phải quá cố gắng để giành giật hay tranh đấu - tất nhiên không phải theo nghĩa tiêu cực, tôi vẫn luôn cố gắng, nỗ lực với hết khả năng của mình. Từ vị trí nhân viên, tôi dần leo lên vị trí trưởng phòng ở hai công ty khác nhau trong cùng lĩnh vực. Và rất nhanh, chỉ sau 7 năm đi làm, tôi đã là giám đốc kinh doanh của một doanh nghiệp nghìn tỉ. Năm đó, tôi mới 29 tuổi, công danh sự nghiệp rực rỡ ngay trước mắt.
Nhưng ngay lúc đó, những bước trượt trong con người tôi bắt đầu xuất hiện. Tôi luôn cảm thấy mình là ngôi sao so với những bạn đồng nghiệp xung quanh, nhưng những gì tôi thể hiện ra ngoài là một sự khiêm tốn giả tạo. Lúc nào cũng tự cảm thấy môi trường xung quanh chật chội, bó hẹp cho khả năng của mình, tôi làm ở một nơi mà tâm trí ở một nơi khác, tôi luôn nghĩ rằng có những vị trí tốt hơn, ở một nơi tốt hơn dành cho mình. Rồi mâu thuẫn xảy ra khi sếp nhận thấy những thay đổi tiêu cực từ phía tôi, ảnh hưởng trực tiếp tới công việc và nhân viên. Khi tranh cãi với sếp, tôi vẫn không tự nhận về mình, mà đổ lỗi cho những lí do khách quan khác. Không tự thay đổi mình, nghĩ rằng sếp quá gay gắt, tôi rời đi, vẫn tự ngẩng cao đầu vì quá tự tin rằng sẽ có những nơi khác tốt hơn đang chờ mình. Không kế hoạch, không dự phòng.

Tôi quyết định chuyển hướng, không bó hẹp trong một ngành mà mình đã gắn bó gần 8 năm. Với chức danh giám đốc, không quá khó để tôi tìm được bến đỗ tiếp theo ở một doanh nghiệp với thu nhập tốt hơn, môi trường năng động và hoạt động trong một ngành phù hợp với xu hướng thời đại. Thời gian đầu, mọi thứ suôn sẻ với một thằng thích nghi tốt với những thứ mới lạ như tôi. Nhưng dần dần, tôi nhận thấy rằng mình chỉ là một anh chàng tí hon trong một văn phòng toàn những người khổng lồ. Kiến thức mới, văn hóa mới, cách tư duy mới, mọi thứ khiến tôi choáng ngợp. Bản ngã quá lớn khiến tôi không thể tỏ ra mình thua kém quá nhiều những người đồng nghiệp, nhưng thực sự cũng quá khó để tôi có thể “đốt cháy giai đoạn” trong một ngành mà mình chưa hề biết. Thứ áp lực vô hình đó như bóp nghẹt tôi từng ngày, và điều gì đến cũng phải đến, tôi nhận thấy rằng có lẽ mình chưa từng thuộc về nơi này, và tôi lặng lẽ rời đi, cùng với rất nhiều sự tiếc nuối…

Giờ đây khi thời gian là thứ mà mình có nhiều nhất, tôi dùng nó để suy nghĩ thấu đáo về những gì mình đã trải qua, những gì tôi thực sự muốn, thực sự cần. Tôi nhận ra rằng, những gì ở hiện tại, luôn là thứ mà mình phải trân quý nhất vì một khi đã trôi qua, sẽ không bao giờ lấy lại được. Đôi khi tôi ước rằng giá như được thay đổi, tôi sẽ không chọn việc rời bỏ công ty cũ với vị trí tốt như vậy. Giá như tôi chọn một thái độ làm việc đúng đắn hơn, với anh em đồng nghiệp phát triển cùng nhau. Giá như tôi biết hạ mình xuống, hiểu rằng chỉ bản thân mình thôi thì không là gì cả…

Nhưng có lẽ, bài học quý giá nào cũng chỉ học được khi trải qua đau thương. Hai năm “lầm đường lạc lối”, trượt dài trên con đường sự nghiệp khiến tôi trở nên trầm tính hơn, và thấu đáo hơn khi lựa chọn con đường tiếp theo. Cho dù có phải bắt đầu lại, nhưng tôi tin nếu mình cố gắng, biết sống cho hiện tại, hiểu rằng những gì chúng ta đang có đáng giá như thế nào thì tôi cũng sẽ trở lại, mạnh mẽ và rắn rỏi!

13 Likes

bài viết hay và rất sáng tạo, mà mình thấy bạn chèn thêm ảnh vô nữa là good luôn. Nhưng như vậy cũng hay rồi (hihi)
cảm ơn bạn vì bài viết nha !

1 Like

Cảm ơn bạn đã góp ý nha, thực ra mình cũng định chèn ảnh nhưng vừa viết xong lại phải đi có việc gấp đó :smiley:

2 Likes

ồ, lúc trước mình cũng thi viết 1 bài (cũng lâu rồi) mình cũng có việc bận, thế là mình phải đăng bài khi chưa xong. thế là phải viết phần 2 thêm :joy::relaxed:

1 Like

Ờ ha, hồi tháng 8 mình cũng định gửi 1 bài trên đây, mà quên béng mất nên hết hạn. Bài đấy viết hồi lâu rồi, 3-4 năm trước để chấm dứt mối tình đơn phương từ thời sinh viên.
Thôi coi như tập lại thói quen viết, có người chia sẻ cũng hay :smiley:

2 Likes

Một bài học quý giá cho con chú ạ! Giờ chú định làm thế nào đây ?
Con cảm thấy đây là 1 ngã rẽ quan trọng của đời chú, chú sẽ ngày càng trưởng thành qua biến cố này. Cố lên nha chú!

3 Likes

Một bài viết trải lòng cũng như để nhìn nhận bản thân một cách rõ hơn.
Đọc bài viết của anh, em rất hiểu điều đó, khi mình cứ tưởng rằng mọi thứ đều theo kế hoạch và phát triển tuyệt vời thì “đùng” mọi thứ như trở về nơi bắt đầu. Và, không một ai “thích” điều đó cả (cả là yêu thích và thích nghi).

“Ngay tại thời điểm mình không làm được gì hết, thì xem như là ông trời cho mình một cơ hội để được nghỉ ngơi. Tại thời gian đó phải biết tận hưởng những ngày nghỉ quý báu này, thả lỏng bản thân tuyệt đối, cho đến khi bạn cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ trở lại, lúc đó mới bắt đầu lại từ đầu.” Trích từ trông một bộ truyện tranh.

Chúc anh sẽ có một khởi đầu mới tràn đầy tốt đẹp.

4 Likes

Cảm ơn em. Có vẻ như em rất hiểu cảm giác này ha.
It’s not the end of sth, it’s the beginning of sth new. Hi vọng và tin tưởng một thời gian ngắn nữa, anh sẽ trở lại với một tâm thế mới, con người mới.

4 Likes

Cảm ơn bé. Mỗi một giai đoạn cuộc đời sẽ có những biến cố, hay sai lầm không tránh khỏi. Đứng dậy sau vấp ngã hay tiếp tục lún sâu là lựa chọn của mỗi người. Tất nhiên là chú sẽ chọn phương án 1 rồi. :smiley:
Chúc bé cũng luôn vui vẻ yêu đời ha.

3 Likes

Tuyệt vời !
Marvellous !
Qua cách viết mình có thể thấy bạn ( cho phép mình gọi bạn là " bạn " :relaxed: ) là một người trưởng thành, không phải về tuổi tác ( ở độ tuổi 31, có rất nhiều thanh niên vẫn chưa muốn trưởng thành, họ vẫn đang mải mê theo đuổi một thứ gì đó không thật sự quan trọng đối với cuộc đời họ, họ vẫn khá non nớt về cách sốngvà cách suy nghĩ … Có lẽ họ cũng như bạn lúc trước, chưa va vấp nhiều, no pain, no gain mà lị ! ):grin:
Như mình nói ở trên, bạn trưởng thành, vì bạn đã từng vấp ngã và tổn thương… Điều đó làm cho mình khá là khâm phục và ngưỡng mộ. Những người như bạn, họ không bao giờ bỏ cuộc, dù cho có vấp ngã bao nhiêu lần đi nữa, họ, vẫn sẽ đứng lên…
Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, mình rất thích bài viết của bạn, nó rất chân thật và súc tích, không quanh co lòng vòng, đi thẳng vào vấn đề chính, bài viết cũng phần nào thể hiện con người bạn, khá thẳng thắn.
Mình không biết trước đây bạn là con người như thế nào, nhưng mình biết một điều, đó chính là People always change… They can become better or worse. Depending on how they think…
Mong cho bạn sẽ gặt hái thêm được nhiều thành công trong cuộc sống, vì theo như mình thấy, bạn đã thành công trong việc “trở lại, mạnh mẽ và rắn rỏi!
Thân chào ! :smile::smile::smile:

4 Likes

Bạn nói đúng, phải biết trân trọng những gì mình đang có, phải luôn cố gắng và cầu thị mới đứng vững và phát triển được. Bạn cũng như tôi, đến khi vấp ngã, đến khi bị đẩy vào bước đường cùng mới nhận ra được cái gì là quan trọng và phải thay đổi.

3 Likes

Em nghĩ quyển Phút nhìn lại mình rất hợp với anh lúc này.

2 Likes

Cảm ơn bạn. Mình sẽ tìm đọc quyển này, đọc sơ qua nội dung thấy cũng khá phù hợp :slight_smile:

3 Likes

.Đọc đi đọc lại sao mà thấy nó hay quá,cảm ơn anh nhiều vì đã chia sẻ kinh nghiệm của người đi trước cho em

2 Likes

“Con cá sổng là con cá to”
Bạn đã ngã và bạn đã và đang tự đứng dậy - đây là điều quan trọng nhất. Tôi tin thành công sẽ đến với bạn và nó sẽ luôn ở bên bạn.
Good luck!

3 Likes

Cảm ơn bạn. Mình cũng đang cố gắng để “bắt đầu lại”. :slight_smile:

2 Likes

Thời gian không thể quay trở lại, nhưng nó có thể khiến ta nhận ra quá nhiều thứ đã đổi thay. ( chắc vậy):sweat_smile::sweat_smile::sweat_smile:

2 Likes