Tôi ở tuổi 15 cảm thấy mình đã trưởng thành

Trong cuộc hành trình chạy đua thời gian của mỗi con người ,chắc hẳn ai cũng mang trong mình một câu chuyện, nỗi niềm và nhìn về tương lai hay hoài niệm về quá khứ.Nhưng đối với riêng tôi điều tuyệt vời nhất là thấy mình đã trưởng thành.
Vốn dĩ từ nhỏ tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm, tự kiêu, lúc nào cũng làm ba mẹ lo lắng. Nhiều khi không kiểm soát được bản thân tôi đã cãi vã lại người lớn. Lúc nào cũng mải mê đi chơi với những đứa trong xóm, thậm chí còn phá làng, phá xóm. Tôi mải mê với những cơn mưa nặng hạt hay những món đồ chơi ngộ nghĩnh. Cơn mưa nào ngang qua tôi cũng đón lấy và chơi đùa với những hạt mưa. Tôi đắm mình vào những dòng nước xiết chỉ đến mắt cá chân để rồi gấp một chiếc thuyền giấy thả dạt không biết trôi về đâu. Cuộc sống của một đứa trẻ con thật hồn nhiên và ngớ ngẩn biết bao. Kể cả khi xem những bộ phim hoạt hình tôi cũng mơ màng và không phân biệt đâu là thật đâu là phim. Tâm trí tôi cũng bị lôi theo những cái ảo tưởng trong hoạt hình. Ra đường với đám bạn trong xóm tôi luôn nghĩ mình có siêu năng lực như những anh hùng giải cứu thế giới hay có phép thuật như những nàng tiên có thể bay lượn thỏa thích trên bầu trời, nên hay làm những điều điên rồ đến nỗi khiến mọi người xung quanh phải bật cười. Cho đến năm lớp 4 tôi mới tin điều tôi nghĩ suy và thực hiện thật ngớ ngẩn. Nhưng đó vẫn là dấu mốc để cho một người bướng bỉnh như tôi nhớ về một thời tuổi thơ dữ dội của mình.
Một ngày đẹp trời, cũng như bao ngày tôi thức dậy, nhưng tôi thấy cuộc sống này thật mới mẻ. Không hiểu lí do tại sao tôi lại cảm nhận buổi sáng một cách phóng thoáng hơn. Tôi cảm thấy vui vẻ, phấn chấn và nghĩ suy về tương lai của mình. Hôm đó tôi được ba dẫn đi thành phố. Lần đầu được đi chơi tôi hồi hộp và bất ngờ giữa chốn đất chật người đông nhưng đẹp biết nhừơng nào. Chắc hẳn Sài Gòn sẽ làm cho con người ta cảm thấy yêu hơn khi thấy những người khổ sở, bươn chải cuộc sống mưu sinh để nuôi tấm thân, hay những đứa trẻ, cái tuổi mà được học hành được vui chơi lại theo cha theo mẹ đi làm việc. Ôi! Thương biết nhường nào. Tôi không thể tin được giữa chốn sài thành đông đúc, đẹp đẽ lại có những cuộc đời thiếu thốn, cực khổ đến thế.Trước đây tôi nghĩ thành phố là thiên đường của những trò chơi, cảnh đẹp và phát triển hơn vùng nông thôn. Nhưng sau khi được đến được thấy tôi mới nghĩ khác về điều đó. Đúng là tôi cảm thấy mình đã biết suy nghĩ hơn ngày xưa. Rồi từ đó cuộc sống của tôi bắt đầu thay đổi, không phải vì xã hội đời thường mà vì chính tâm hồn tôi thay đổi, chắc chắn đó sẽ là sự thay đổi một cách ngoạn ngục nhất trong tuổi thơ của tôi. Và rồi tôi nhận ra thói quen xấu của mình ngày xưa hình như cũng trốn đâu mất, trôi mãi đi để rồi nhận lấy một niềm vui khi nhận được những niềm vui do chính thành quả của mình. Tôi thích đọc những cuốn tiểu thuyết cùng với một tách cà phê sữa. Không hiểu lí do tại sao tôi lại thích cà phê đến thế. Có lẽ nó đã mang một mùi hương của sự dậy lòng trong tôi. Tôi thích ngắm những hạt mưa rơi và cả tiếng lộp bộp vui tai mà chúng tạo nên như bản nhạc nhắc lại một tiếng để rồi thấm vào tâm trí của người ngắm mưa. Nhiều lúc tôi lại ngồi một chỗ để suy nghĩ về hiện tại của mình, về những buồn tủi hay niềm vui mình đã trải qua. Tôi nghĩ về bạn bè của mình và sẽ đón nhận những gì tốt nhất họ trao cho tôi và tin rằng họ sẽ tạo nên một thanh xuân đúng nghĩa cho tôi. Tôi biết đến đàn guitar như một sự tình cờ, chị tôi đã chỉ lại cho tôi, nó như một thức quà cho những con người trưởng thành và sẽ đi sâu vào tâm hồn, khối óc của tôi. Đàn một bản nhạc mà cứ ngỡ mình là một nhạc sĩ thực thụ. Tôi gửi gắm tâm hồn vào một bản nhạc không lời thật hay để rồi mãi mãi nhớ về cái hồn nhiên của mình. Khi cảm xúc của con người dâng trào ngay cả những thứ tầm thường cũng sẽ biến thành những điều tuyệt vời nhất. Và nó đã giúp tôi cảm nhận được mình lớn lên và suy nghĩ cũng đã vững chắc thực sự.
Tôi xin cảm ơn những người đã cùng tôi trên con đường tìm kiếm sự trưởng thành. Để cho một con người đậm chất ‘‘trẻ thơ’’ lại có thể cảm nhận mùi vị của một người lớn và đón lấy bao điều mới mẻ trong tôi. Đặc biệt, người đã hiểu tôi dẫn dắt để tôi hiểu được những điều hay lẽ phải, chỉ bảo cho tôi từng li từng tí để sắp chuẩn bị cho cuộc hành trình đi vào đời đó là mẹ của tôi. Cảm ơn mẹ, mẹ luôn là người tuyệt vời nhất, ông trời đã ban mẹ đến với con kì diệu như một giấc chiêm bao.
Thanh xuân kì diệu lắm, nó làm con người ta thay đổi, nó làm cho người ta biết nghĩ và thôi thúc sự ấp ủ trong tôi. Nó xứng đáng là món quà vô giá mà cuộc sống đã trao cho những con người thật sự trưởng thành. Vậy nên trân trọng nó cũng là cách trân trọng kho báu bí mật trong cuộc đời mình. Đừng để thanh xuân đến với ta rồi bay đi một cách vô nghĩa. Chúng ta cần biết tận dụng thời gian học hành để vun vén bản thân. Đó cũng là cách để nâng các bạn nên một tầm cao mới. Hãy trân trọng những gì mà thanh xuân mang lại cho chúng ta. Bạn nhé!

16 Likes

Hay quá ^^! Bài này có dự thi chương trình thi viết tháng 7 không thế?

3 Likes

Tình cờ đọc được bài viết này, thật sự rất hay ạ.
Nó đi sâu vào từng ngóc nghách tâm hồn người đọc.
Như một bản nhạc du dương, êm ái xoay quanh khi đọc bài viết.
Đưa từ cung bậc cảm xúc này uyển chuyển đến điểm kết một cách hoàn mỹ.

Aiii, mình không biết diễn đạt lắm nên có hơi lòng vòng, nhưng nói chung là rất tuyệt ạ

2 Likes

Có lẽ một trong những biểu hiện của sự trưởng thành là có cái nhìn sâu sắc và tinh tế hơn đối với cuộc sống xung quanh, đó là điều mình cảm nhận được từ bài viết này :slight_smile:

2 Likes

.Chính xác luôn bạn ơi,đôi khi còn tĩnh lặng hơn nữa