Lần đầu tiên tôi biết đến thứ còn sâu hơn nỗi buồn

Trong 14 năm tôi sống trên cuộc đời này, tôi thấy rất biết ơn.
Tôi biết ơn tất cả những con người đã đi qua và ở lại trong trái tim và cuộc đời tôi. Bởi những kinh nghiệm, những nụ cười, những dũng khí, những đam mê, những đắm say, những muộn phiền đọng lại trong tâm trí. Chúng giúp cho tôi trở thành một con người như ngày hôm nay…

Chà, chắc chắn dù bạn là ai,

Là người trẻ đầy hoài bão, đam mê và nhiệt huyết, con tim của bạn đập mạnh mẽ cái nhựa sống của cuộc đời, non nớt, vụng về nhưng đầy tình yêu.
Là một bóng cây đứng tuổi, bình yên tĩnh lặng đón nhận lấy xã hội ngày đêm chuyển mình, tận hưởng thời gian lặng lẽ xoay vần.
Là con người yêu thích sự náo nhiệt hay trân quý sự bình yên.

Dù trái tim có non trẻ hay cằn cỗi theo năm tháng, chắc chắn bạn, tất cả các bạn đều đã nếm trải cái cảm giác xót xa khi con tim siết lại, sự bẽ bàng câm lặng ứa trào trong lồng ngực, tiếng nấc của những muộn phiền, tất cả chúng mang tên “Nỗi buồn”.


Nhưng tôi biết, trong nỗi buồn của bạn, “Nỗi buồn” chỉ là cái vỏ mà thôi.
Sâu vào trong đó có “phiền muộn”, có " Kì vọng", có " Ngỡ ngàng", có " Thất vọng", đôi khi có cả…“Hạnh phúc”.
Như tôi đã nói, " Lần đầu tiên tôi biết đến thứ còn sâu hơn nỗi buồn" và hiển nhiên rồi, tôi cũng đã từng đau đớn, từng thất bại, nhưng chưa bao giờ, tôi lại cảm thấy đau đớn đến vậy.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã rất nhạy cảm với các vấn đề liên quan đến tiền bạc và các mối quan hệ giữa con người với nhau, nhất là những mối quan hệ được-mất.
Tôi cảm nhận rất rõ sự mệt mỏi của cha mẹ mình khi họ gồng lưng kiếm tiền để nuôi gia đình, những nếp nhăn nơi khóe mắt, những chỗ tóc bạc đã rụng đi một ít, cũng biết rất rõ sự hạnh phúc của họ khi họ tự hào vì con cái.
Và đó là lí do, tôi luôn cố gắng học hành tại trường lớp, và lần đầu tiên, tôi đã thi trượt trường cấp 3 mà mình mong muốn ( trường PTNK )
Khi nhận được kết quả, nói thật, tôi chẳng có lấy một cảm xúc nào cả, tôi đón nhận nó bình thản đến lạ thường, cho đến khi, tôi nhìn thấy đôi mắt của cha mẹ tôi, nó sâu thẳm, đỏ lên và…( thôi, tôi không kể nữa, kể nữa tôi cũng khóc mất :)) và nước mắt của tôi bắt đầu lăn dài trên khóe mi, rơi xuống thành hàng-Tôi đã khóc, khóc không ngừng và giấc ngủ chính là thứ duy nhất xua đi điều đó.
Sau ngày hôm đó, đến tối, tôi thường đi ngủ sớm hoặc tím cái gì đó vui vui, bởi nếu tôi không làm như thế, thì mỗi khi đêm xuống, nỗi đau sẽ lại tìm đến, trái tim tôi sẽ đau đớn và nước mắt sẽ lại lăn dài…
L%E1%BB%9Di%20khuy%C3%AAn%20c%E1%BB%A7a%20c%C3%A1c%20chuy%C3%AAn%20gia%20d%C3%A0nh%20cho%203%20cung%20ho%C3%A0ng%20%C4%91%E1%BA%A1o%20Kim%20Ng%C6%B0u%20(21_4%20-%2021_5)%2C%20X%E1%BB%AD%20N%E1%BB%AF%20(23_8%20-%2023_9)%20v%C3%A0%20Ma%20K%E1%BA%BFt%20(22_12%20-%2020_1)%20%C4%91%E1%BB%83%20c%C3%B3%20b%C6%B0%E1%BB%9Bc%20ti%E1%BA%BFn%20%C4%91%E1%BA%A7y%20m%E1%BA%A1nh%20m%E1%BA%BD
Sở dĩ tôi buồn như thế, bởi tôi từng đứng thủ khoa trong đợt thi thử ( chỉ tính riêng môn chuyên, không tính các môn khác) . Cha mẹ thầy cô kì vọng rất nhiều, tôi vẫn ôn tập đều đặn, không bỏ ngày nào cả, bởi khi cố gắng hết sức, đó quả là một điều ngọt ngào, nhất là khi bạn đã trải qua thất bại, trước năm đó, tôi từng “ăn” tận 7 con điểm dưới trung bình môn B, giáo viên cho là hết cách với tôi,bà cho rằng tôi là học sinh kém nhất lớp, khi " đóng dấu" tôi, bà ấy đã cố tình gọi tôi lên làm những bài tập khó và cho cả lớp cười vào mặt tôi, thậm chí mời riêng mẹ tôi lên để nói chuyện, tôi đã cố gắng trong vô vọng trong một thời gian dài, rất dài… và khi tôi nhận con 9,5 đầu tiên, tôi hạnh phúc đến rơi nước mắt, kéo đến thêm vài con 9,5 và 10 điểm sau tôi đều cảm động muốn khóc :>> Tôi gần như đã thay đổi, nhưng dù thế nào, họ vẫn không tin, tôi có thể đậu ptnk.
" Em mà được chừng 3.5 đ là cô mừng lắm rồi", " Thi cho có kinh nghiệm thôi nhỉ",…v…vv tôi nghe họ nói đến mòn cả tai :slight_smile: Tất nhiên, tôi không ngừng cố gắng và số điểm thủ khoa ( môn chuyên thôi) của tôi đã làm cho họ câm lặng :>>
Hạnh phúc không mỉm cười với tôi lâu, khi trong kì thi chính thức của mình, tôi thi rớt.
Chà bạn chắc hẳn sẽ nghĩ đây không phải là một câu chuyện có cái kết hạnh phúc nhỉ ?? :wink:
Nhưng đôi khi, đời là thế đấy ! C’est la vie!
Đã có rất nhiều người thân an ủi tôi và tất nhiên tôi rất hạnh phúc, hạnh phúc xen lẫn đau buồn, một cảm giác kì lạ nhỉ ?
Đúng, cho đến lúc này, tôi vẫn cảm thấy xót xa, con tim tôi khi nhớ lại cảm giác ấy, vẫn siết lại đau đớn,nhưng người ta thường nói " Thời gian sẽ đến và mang đi tất cả.",nỗi đau ấy giờ đã nguôi ngoai phần nào.
Và bạn viết không ? Thứ còn sâu hơn cả nỗi buồn ấy, chính là sự thất vọng, tưởng chừng hạnh phúc đã ở trong lòng bàn tay rồi cuối cùng vuột mất…
Nó chỉ mới là tầng một thôi nhé !
“Nỗi buồn” là thứ được hợp nên từ nhiều mắt xích, sự phiền muộn, lo sợ khi sẽ không đạt được gì đó, sự kỳ vọng mà bạn gánh trên vai, sự phụ lòng tình yêu sâu sắc mà bạn dành cho những người thân yêu. Nỗi buồn đến với người trên những khía cạnh khác nhau và mức độ của nó tùy vào lĩnh vực mà người xem trọng. Ví dụ như: Tôi sẽ rất buồn nếu cố gắng của mình không được đền đáp, nhưng tôi sẽ chỉ buồn một chút khi tôi thử làm một cái gì đó ( tất nhiên ko có cố gắng) và thất bại.
Hãy cùng bàn một chút về lí do: Vì sao người ta thấy buồn ?
Buồn vì thất tình, buồn vì không đạt được thứ mình muốn,…v…v và bạn thấy đấy, chúng ta chỉ cảm thấy buồn bởi chúng ta đã mất đi một điều gì đó quan trọng, hoặc cảm thấy nỗ lực của ta trong công việc bị phí hoài… Một mối quan hệ mà trong đó, chỉ có MẤT MÁT chứ không có ĐƯỢC thì thử hỏi, ai mà không buồn cơ chứ ?
Nếu loại bỏ đi mọi gánh nặng, mọi lo toan và phiền muộn, thì " Nỗi buồn" hóa ra chỉ là thứ trống rỗng mà thôi.
Bạn càng cố gắng, càng tâm huyết với một việc/một người, thì khi thất bại, nỗi buồn sẽ càng lớn, và nếu nó đủ lớn, nó sẽ hóa thành " Tuyệt vọng" .
Và hãy nhớ lại đi, trước khi trở nên giống như vậy, bạn đã từng cố gắng biết bao, hạnh phúc biết bao, nhiệt huyết biết bao, yêu thương biết bao nhiêu vậy ?
Và tôi muốn nói với bạn, những người đã hay đang chìm đắm trong nỗi đau, rằng: Tôi rất hạnh phúc ! Bạn rất hạnh phúc ! Tất cả những nỗ lực của bạn đều rất đáng giá lắm, đáng giá lắm, bạn đã rất nỗ lực đúng không ? Bạn vẫn chưa đầu hàng đúng không ? Đó là một điều tuyệt vời !

Thứ cuối cùng để tạo nên “Công thức nỗi buồn” và cũng là thứ đầu tiên tạo hạnh phúc chính là Sự nỗ lực không ngừng và đam mê không tắt.
Trải qua bao vất vả, CHẮC CHẮN hạnh phúc rồi sẽ đến, cây sẽ trĩu nặng quả ngọt.
.
Tôi biết, lời của một kẻ còn chưa nếm hết mùi đời như tôi, một kẻ vẫn còn đang lẩn quẩn nơi các nẻo đường đời như tôi có thể không thể thuyết phục được bạn, người đã có bàn tay và trái tim đã hao mòn và chai sạn theo năm tháng…
Mong muốn bạn tin vào những lời này, ( những lời có thể bạn đã nghe mòn cả tai) là rất khó khăn.
Nhưng chí ít, chỉ một chút thôi, tôi có thể hiểu được phần nào sự đớn đau về thể xác và tâm hồn bạn đang trải. Bởi tôi cũng thế, là một trong những kẻ độc hành khốn khổ trên hành trình của bản thân mình.
Một người đã từng nói với tôi: " There are three C’ in life: Choice, Chance, Change. To Change you have to make a choice, and to make a choice you have to take the chance and change."
" Cho dù em có đau khổ đến mấy, đau đớn đến mấy, con tim em có vỡ nát đến thế nào… thì em vẫn phải bước tiếp, phải lật sang trang tiếp theo của cuốn sách cuộc đời."
" Khi em mỏi mệt, hãy nghỉ ngơi, nhưng rồi hãy đi tiếp, nghỉ ngơi là một cách để em nuôi dưỡng sức mạnh."
" So với những cơn đau mà bạn đã trải qua, những nỗi đau sau này sẽ chỉ như một cơn gió thoảng"
Tôi luôn luôn ước nguyện rằng, văn chương của tôi, những gì mà tôi trải qua có thể giúp ích một chút gì đó cho cuộc đời một ai.
Hãy nhớ công thức sau:
Cố gắng, nỗ lực, kì vọng =>Thất bại=> Thất vọng=> cố gắng, nỗ lực, kì vọng => thành công=> Tìm lại đam mê => Hạnh phúc tột đỉnh
Cảm ơn bạn đã đọc!!!

10 Likes

Hay quá nè, mình sẽ cố học công thức của bạn cho :grin::grin::grin:

2 Likes

Cảm ơn bn, câu chuyện của bn như một cuốn tiểu thuyết vậy, đọc xong ko mún gấp lại mà phải đọc thêm lần nữa

2 Likes

Bài của bạn hay quá! :heart_eyes: Mình rất thích công thức của bạn và cả câu tiếng anh kia nữa! Hi hi! :grinning::grinning::grinning:

2 Likes

Câu chuyện của bạn rất hay, ngày mới vui vẻ, hạnh phúc bạn nhé

3 Likes

Bạn cũng vậy nhé, cảm ơn bạn vì đã dành thời gian đọc và bình luận ^^
Mong rằng bài của mình có thể giúp gì đó cho bạn <3

2 Likes

Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc và bình luận nhé ! :smiling_face_with_three_hearts:
Mình rất vui vì nó giúp được cho bạn :>>

2 Likes

Cảm ơn bạn nhiều nhiều nha :hugs::hugs::hugs:
Chúc cho bạn luôn vui cười và hạnh phúc nhé ! <3

2 Likes

Cảm ơn bạn vì đã đọc <3
Mong câu chuyện của mình giúp được bạn ( dù chỉ một chút) nhé !
Ps À câu tiếng anh đó mình đọc cug lâu rồi nên có lẽ không nhớ rõ lắm =v=

2 Likes

Cảm ơn bài viết của bạn ‘v’). Hay lắm! Tối rồi nên…Tối mát bạn nhé! ;;v;;

2 Likes

Ôi bài viết của chị hay quá đi!!! Khi e đọc xong thì tự hỏi mình đã thất bại lần nào chưa nhỉ? Và câu tl là ‘Chưa’.
Haizz không phải e giỏi hay may mắn gì đâu mà Bởi vì e quá nhát gan không dám đối mặt với các thử thách,mong muốn của mình ,e luôn lẫn tránh nó e sợ vấp ngã sợ đau,sợ thất bại và chiến thắng rồi phải đối mặt nó ntn …Nhưng mà đọc xong bài viết này của chị e nghĩ mình phải can đảm hơn phải thay đổi bản thân mình dù thất bại cũng phải đứng lên bước tiếp giống như chị nói v đó có thất bại ms có thành công mà thất bại cũng chính là những trải nghiệm của cuộc đời :))

4 Likes

Cảm ơn em nhé. Chúc cho em sống thật hạnh phúc và trọn vẹn cuộc đời ^^

2 Likes

Cảm ơn bạn. Trưa rồi nên…chúc bạn ngủ trưa ngon :grinning::grinning:

1 Like

Không biết nỗi buồn của Em có cần 1 ai đó vỗ về, an ủi hay không. Chị biết nếu sau này nghĩ lại em sẽ thấy nó thật nhỏ bé. Nhưng chị cũng tin rằng ở mỗi một độ tuổi nỗi lo lắng hay buồn phiền đều sẽ không giống nhau. Và em ở thời điểm hiện tại đó là nỗi buồn lớn nhất. Chị cũng chỉ là một người xa lạ, nhưng chị nghĩ khi ai đó cảm thấy buồn lòng, một vài lời động viên an ủi sẽ giống như một cái ôm ấm áp. Mạnh mẽ lên cô bé nhé. Cố lên.

4 Likes