Lần đầu tiên tôi đi xe đạp, lần đầu biết về sức mạnh của niềm tin

Ai trong chúng ta, chắc hẳn đều trải qua những thứ gọi là: lần đầu tiên. Vì nó là “lần đầu”, là thứ đem đến cho ta cảm giác mới mẻ, bỡ ngỡ. Lần đầu tiên đến trường, lần đầu tiên được điểm 10 hay lần đầu tiên cảm nhận được 2 chữ " thất bại “. Riêng tôi, có 1 lần để lại ấn tượng sâu sắc với tôi là lần đầu tiên tôi đi xe đạp :stuck_out_tongue:
Năm đó, tôi lớp 3; vì ở xa trường nên bố mẹ mua cho tôi 1 chiêc xe đạp màu xanh khá xinh.
Lúc thấy nó, tôi vui vẻ ngắm nghía một hồi, vì trông nó khá lạ mắt và đẹp nên nhìn mãi chả thấy chán blush: Nhắm một lúc mới nhận ra, mình chưa biết đạp xe nên ngay chiều hôm đó, tôi thường cô bạn hàng xóm bên nhà tôi ra chỗ sân vận động tập xe.
Dù năm đó là mùa hè nhưng trời không bức lắm, còn là buổi chiều nên trời dịu hẳn đi. Tôi hào hứng cùng cô bạn chạy ra sân vận động với chiếc xe mới toanh. Kể đến cô bạn này, phải nói là tôi khá may mắn vì được chơi với cô ấy từ lúc 2 chúng tôi còn rất nhỏ. Cô ấy tên Trâm, một cái tên khá dễ thương như bạn ấy vậy. Mái tóc ngắn bồng bềnh, đôi mắt to tròn, mũi thẳng nhỏ nhỏ xinh xinh,cái miệng chúm cha chúm chím, Trâm không cao những thân hình cân đối và tính tình khỏi phải bàn, rất thân thiện, đáng yêu và khá hài hước.
dat-ten-con-trai-con-gai-sinh-nam-ky-hoi-hop-phong-thuy
Trời gió nhè nhẹ, lướt qua 2 người chúng tôi đang vui vẻ đi trên đường. Đến nơi, tôi bảo Trâm vịn vào yên sau để tôi giữ được thăng bằng. Tôi khá an tâm vì có cô ấy nên không sợ lắm, đạp xung quanh cái sân vận động đầy cỏ. Tôi cố gắng đạp, từng chút từng chút với hi vọng không bị ngã :D, có lúc hơi sợ ngã nên tôi lại dừng lại, có lúc bất cẩn suýt bị ngã, may mắn là có Trâm phía sau giữ nên tôi lấy lại được thăng bằng, cứ như vậy một hồi, tôi đi ổn hơn nhưng vẫn hơi sợ, sợ ngã, sợ đau. Một lúc sau, thấy tôi đi ổn hơn, Trâm thả tay ra vì giữ lâu, phải chạy chầm chậm theo xe tôi nên bạn ấy cũng khá mỏi và quan trọng hơn là bạn ấy thấy tôi đi một đoạn khá ổn. Tôi đi tiếp 1 đoạn, quay lại phía sau nhìn Trâm để an lòng hơn đi tiếp, khi thấy Trâm đã thả tay, lúc đó tôi hốt hoảng, ngã nhào xuống sân, may là sân đó đầy cỏ nên tôi không sao, chỉ hơi đau một chút ở 2 tay và đầu gối. Trâm chạy vụt lại lo lắnh hỏi tôi có sao không, tôi lắc đầu ngôi nghỉ một lúc. Sau đó 2 chúng tôi tiếp tục tập, Trâm không giám thả tay nữa, cố gắng giữ yên sau để tôi an tâm, dần dần tôi cũng đi được xe đạp một cách ngon lành, rồi chiều đến lại đèo Trâm đi chơi, lúc đó…vui thật :). Công sức mấy ngày tôi tập xe cuối cùng cũng đem lại thành quả.
Dap-xe-co-lam-to-bap-chan-khong
Lần tập xe đó không hiểu sao để lại ấn tượng sâu trong lòng tôi, sau này lớn thêm tôi mới hiểu, lí do lần đó tôi ngã vì tôi sợ, không có niềm tin vào bản thân, cần đến sự giúp đỡ của người khác mặc dù tôi vẫn có thể tự đi được.
Hãy tự tin lên, phải có niềm tin bản thân sẽ làm được. Ai cũng có ước mơ, có 1 câu nói: " đã đi thì phải đi đến nơi tốt nhất”. Ước mơ của bạn dù lớn đến mấy, khó thực hiện hay không thì vẫn phải có sự tự tin trong mình, có niềm tin rằng: “dũng cảm lên, mày sẽ làm được”

9 Likes