Lần đầu tiên tôi biết đến Fususu -- Lần đầu tiên tôi được sống thực sự

Ngay từ nhỏ, tôi đã là một đứa sống trầm lặng, nhút nhát và cực kì lười biếng. Tôi là con một nên cha mẹ tôi luôn bao bọc, lo sợ tôi sẽ bị chuyện này chuyện kia nên từ nhỏ tôi ít va chạm, tiếp xúc với xã hội và điều này khiến kỹ năng sống của tôi lúc đó rất kém ( bây giờ cũng còn kém và tôi đang cố gắng cải thiện nó :slight_smile: ). Khi ở trong đám đông tôi luôn cảm thấy cô đơn, lạc lõng nên tôi chỉ thích nằm co ro ở nhà, vì thế nên tôi ít cởi mở với mọi người xung quanh. Tôi cũng không thích trò chuyện với người khác thậm chí là sợ giao tiếp. Chính vì cái tính lầm lì, ít nói đó nên tôi không có nhiều bạn bè ( bây giờ cũng vậy nhưng đỡ hơn :smile:) . Tôi còn có nhiều thói quen xấu khác như hay thức khuya dậy trễ, không thích vận động, tôi rất lười biến nên làm việc gì cũng không bền, làm được vài phút tôi đã thấy chán rồi. Những lúc như vậy tôi luôn nói: “Thôi dẹp đi, để ngày mai làm cũng được”. Cứ như thế mỗi lần làm việc gì là y như rằng tôi lại nói: “Thôi, để mai làm” và tất nhiên là đến ngày mai tôi lại lười và tiếp tục nói “Thôi, để mai làm”… cho đến khi công việc chồng chất thành núi thì tôi lại tự trách tôi rằng tại sao lúc đó tôi lại lười như thế. Rồi tôi tự hứa rằng tôi sẽ cố gắng khắc phục không lười nữa, nhưng kết quả thì vẫn như vậy chẳng có gì thay đổi. Tóm lại tôi là một đứa có đầy đủ “điều kiện” để trở thành một kẻ thất bại. Lúc đó, tôi quan niệm rằng tới đâu hay tới đó, nói trước bước không qua cho nên bây giờ cứ ăn chơi thoải mái đi, còn chuyện tương lai sau này thất bại hay thành công, có ích hay ăn hại gì thì cứ…để mai tính.
Cứ như thế cho đến khi tôi lên lớp 6, tôi bị bạn bè trong lớp trêu chọc, chê bai về cái tính khờ khờ, về sự nhạt nhẽo và về ngoại hình xấu xí của tôi. Những lời chê bai ấy đã khiến tôi buồn bã và tổn thương ghê gớm. Lúc đó tôi chỉ biết ước rằng một ngày nào đó tôi sẽ trở nên học giỏi, xinh đẹp như người ta và sau này tôi sẽ là một người tài giỏi, thành công. Và rồi một ngày kia tôi quyết tâm thực hiện ước mơ của mình với một tâm trạng hào hứng và phấn khích tột cùng sau khi tôi đọc xong quyển sách “tôi tài giỏi bạn cũng thế” của Adam Khoo. Những ngày đầu tôi thực hiện rất nghiêm túc: Nào là đặt mục tiêu, rồi mua sách để mở rộng tầm hiểu biết, rèn luyện tư duy… Nhưng sự hăng hái đó không kéo dài được lâu sau khi bài kiểm tra đầu tiên của tôi bị điểm kém. Tôi tự an ủi tôi rằng: “Không sao đâu đây chỉ là bài kiểm tra đầu tiên thôi mà. Lần sau mình sẽ cố gắng hơn để cải thiện điểm số”. Không biết tôi đã “cố gắng” như thế nào mà lại bị cuộc đời đáp trả lại bằng cách “tặng” cho tôi thêm hàng chục điểm kém nữa trong những lần kiểm tra tiếp theo. Thế là tôi đâm chán, không thèm cố gắng nữa và trở lại là cái đứa lười biếng với cái tính “thôi, để mai làm” như xưa. Tôi lại nghĩ đến quyển sách “tôi tài giỏi bạn cũng thế”, đó là một quyển sách rất hay, nhiều người đọc cuốn sách này xong đã trở nên tài giỏi hơn, riêng tôi đọc xong thì vẫn “cùi bắp” như xưa là đủ biết tôi “ngu” đến mức nào rồi. Thế là từ đó tôi hết ham làm “mặn” cuộc sống. Tôi thôi ước mơ, không còn mộng tưởng xa xôi nữa. Gia đình tôi cũng không ép tôi phải quá tài giỏi, thành công như người này người nọ chỉ muốn tôi có một cuộc sống bình thường thôi.
Mà cuộc sống bình thường như tôi thì chán muốn chết, mỗi lần nghĩ đến những lời trêu chọc của bạn bè và cái ước mơ cao cả ngày xưa nay đã tan thành mây khói ấy mà buồn muốn khóc. Mà bây giờ có ngồi khóc chẳng làm được gì, thôi thì lên google xem thử coi có cách nào học giỏi hơn không, thế là tôi lên google và tìm kiếm từ khóa “cách để học giỏi” với mong muốn cải thiện trình độ học tập của mình và tình cờ đọc được bài viết “3 cách học giỏi tất cả mọi môn, đơn giản mà hiệu nghiệm” của Fususu. Tôi nghĩ rằng người viết bài này chắc thú vị lắm vì tôi thấy bài viết này hay quá, cứ như là dành cho tôi vậy. Sau đó tôi tìm đọc nhiều bài viết khác của Fususu và nghiện luôn từ đó. Từ khi biết đến Fususu tôi sống tích cực hơn, tin vào bản thân của mình hơn. Tôi biết được lí do vì sao tôi không bao giờ làm được việc gì ra hồn. Đó là vì tôi chỉ có nói là giỏi thôi chứ làm thì không được bao nhiêu đã vậy còn lười hay trì hoãn và dễ dàng chán nản, bỏ cuộc dù chỉ gặp một chút xíu khó khăn. Và từ khi biết đến Fususu cuộc sống của tôi cũng dần dần thay đổi…

Tôi từ bỏ cái tính lười biến hay trì hoãn của tôi. Tôi biết nhìn mọi việc trong cuộc sống theo hướng lạc quan hơn như trước những chuyện không vui hay những lúc gặp khó khăn thay vì than thân trách phận như trước đây. Tôi sống mở lòng hơn với mọi người, trao yêu thương nhiều hơn và vui vẻ nhiều hơn. Mặc dù cho đến hiện tại tôi vẫn chưa hẳn là học quá giỏi như tôi đã mơ ước nhưng không sao cả, quan trọng là tôi vẫn đang cố gắng từng ngày và cũng đã tiến bộ hơn xưa. Hơn nữa tôi đã dám trải nghiệm những điều hay ho mà trước đó tôi chưa bao giờ trải nghiệm. Tôi làm những điều thú vị mà một cái đứa chết nhát như tôi chưa bao giờ dám làm ( như là dù viết văn dở ẹc nhưng vẫn dám viết bài đăng lên Forum chẳng hạn :smile: ). Không biết sau này tôi có thể có được cuộc sống giàu sang, phú quý hay không, điều này không quan trọng ( có được thì càng tốt ^^). Điều quan trọng là tôi có được sự vui vẻ, sung sướng và hạnh phúc trong cuộc sống. Tôi luôn cảm thấy yêu đời, yêu mọi người xung quanh và yêu cả chính bản thân tôi. Điều quan trọng là tôi đã biết cố gắng, kiên trì và vươn lên để thực hiện ước mơ của mình. Điều quan trọng là tôi đang sống một cuộc sống thú vị, đáng sống thật sự chứ không phải cuộc sống nhạt nhẽo, đơn điệu như trước đây…
Và điều quan trọng nhất là tôi đã hoàn thành bài viết dài lê thê này và có thể đăng lên Forum, dù có hơi chậm hơn so với mọi người nhưng không sao, quan trọng là tôi lại có thêm một sự trải nghiệm rất tuyệt vời.

À mà em cũng xin gửi lời cảm ơn đến anh Fususu vì những điều tốt đẹp mà anh đã làm cho tất cả mọi người ( trước giờ em muốn nhắn tin cảm ơn anh lắm mà không dám hihi :smile:). Cảm ơn anh rất nhiều! Chúc anh có nhiều sức khỏe.

P/s: ( viết nốt dòng này nữa thôi ^^) Em cũng xin cảm ơn tất cả mọi người đã dành thời gian quý báu để đọc bài viết vừa dài vừa nhạt này của em. Lần đầu tiên em viết nên có nhiều sai sót mong mọi người comment góp ý để em có thể làm tốt hơn trong những lần sau ạ. Em xin chân thành cảm ơn rất nhiều! Chúc mọi người luôn hạnh phúc, vui vẻ và thành công nha. :heart:

10 Likes

Cảm ơn bài viết, cảm ơn bạn thân “êu” ‘v’). Chúc bạn sẽ luôn hạnh phúc, vui vẻ và thành công hơn nữa nha!

2 Likes

Cảm ơn bạn nhiều nha!! Chúc bạn luôn vui vẻ nha!! :heart:

Bạn giống mình ,nhưng chỉ có điều mình biết đến fususu lâu lắm

2 Likes

Mình mới biết đến Fususu thôi! Cảm ơn bạn đã comment. Chúc bạn luôn vui vẻ nha :heart: