Lần đầu tiên tôi…..bỏ hết sỹ diện để trở về

Tôi - một cô gái 26 tuổi, cái tuổi ở Việt Nam và đặc biệt là ở quê nhà chẳng ai cho là tuổi trẻ lông bông nữa mà thay vào đó là xây dựng tinh thần chăm lo cho tổ ấm riêng, vậy nhưng tôi vẫn mải mê tìm kiếm cho mình cái gọi là đam mê nghề nghiệp.

Tự nhận thấy bản thân là đứa khá lận đận trong công việc và cả chuyện tình cảm nhưng sự nghiệp vẫn là thứ tôi bỏ nhiều thời gian ngẫm nghĩ. Ấy vậy nhưng, đến giờ tôi vẫn không hiểu được đam mê tiềm ẩn của mình là gì và hướng nào phù hợp cho tôi, làm bất cứ công việc nào tôi cũng luôn thể hiện là người nhiệt tình hết mình với 100% năng lượng, vốn dĩ là người cầu toàn nên tôi không cho phép bản thân làm nửa chừng. Tôi vẫn luôn cố lục lọi cho mình một vị trí nhất định trong cái xã hội xô bồ, nhưng hình như càng tìm lại……càng mất hút. Bạn bè và người thân của tôi từng khuyên rằng ‘con gái thì không cần phải quá gồng mình cho công việc làm gì cả, nhất nhất vẫn là gia đình, là trách nhiệm của người phụ nữ biết lo toan cho người thân’. Sinh ra ở nơi làng quê, cũng bị ảnh hưởng và tác động nhiều của tập tục Á Đông, nhưng trong tôi vẫn tâm niệm rằng bản thân phải tự lập, không dựa dẫm vào bất cứ ai, với cái bản tính tự trọng cao kèm theo sợ người khác coi thường tôi luôn nhắc nhở mình phải nuôi thân một cách vững vàng và lo được chút ít cho ba mẹ rồi mới dám ngó tới chuyện kết hôn.

Thi Đại học xong, trong lúc đợi kết quả tôi rủ đứa bạn cạnh nhà đi làm thêm ở một Công ty về may mặc, lương chẳng đáng là bao mà mệt ơi là mệt, ngày ngày đạp xe hơn chục cây số đến chỗ làm đến nỗi 2 chiếc mông xinh xắn cũng bị chai sạn. Lên Hà Nội học, tôi bắt đầu công việc phục vụ bàn cho một quán cà phê, bán quần áo, phát tờ rơi, rồi lại phục vụ cho một quán tập trung người nước ngoài để tranh thủ trau dồi Tiếng Anh, ngày đó tôi chuyển ngành học nên không muốn bị chậm quá trình cũng như kỹ năng so với các bạn trong lớp nên tôi thường lang thang một mình trên bờ hồ để bắt chuyện với người nước ngoài, Tiếng Anh của tôi cải thiện nhanh nhưng cũng đi kèm với sự lo lắng của bạn bè rằng tôi ‘trầm cảm’, ‘tự kỉ’ với việc tôi thường xuyên đi một mình, lẩm bẩm một mình. Dần dần tôi tìm thêm cho mình những công việc giúp ích cho việc học cuả mình nhiều hơn: tư vấn tour cho khách quốc tế, làm lễ tân ở các khách sạn nơi cho tôi cơ hội học hỏi và tiếp xúc với văn hóa vùng miền rất nhanh, ngoài ra tài chính của tôi ổn hơn, tôi không nghĩ đến việc tiết kiệm cho bản thân mà tôi đưa hết cho ‘thầy u’, vậy nhưng cái mà tôi phải đánh đổi ở đây chính là không có thời gian cho bản thân, bạn bè, gia đình. Thậm chí ngày Tết tôi cũng không có cơ hội về đúng ngày, một phần tôi còn trẻ tôi không có nhiều bận tậm, lại còn làm khá tốt nhiệm vụ của mình nên cũng được tin tưởng giao trọng trách. Nhưng, tôi mệt…mệt nhoài.

Và rồi thì chuyện gì tới cũng tới, tôi chẳng thể bỏ bê bản thân mãi như vậy được, ý thức được rằng trẻ thì phải cày cuốc phấn đấu nhưng liệu có đáng để đánh đổi sức khỏe, gia đình, bạn bè. Tôi nghỉ việc sau gần 2 năm gắn bó với việc lễ tân, cũng được một số anh chị offer, mời trở lại nhưng bản chất một khi đã quyết đi thì không được trở lại, bởi như vậy là trẻ con, là ảnh hưởng tới tinh thần. Nên tôi lại vật lộn với quá trình tìm việc……

Trợ lý hành chính, thất nghiệp, dịch thuật, hồ sơ visa du học, nhân viên kinh doanh sản phẩm phần mềm và hành chính – nhân sự là tôi của hiện tại nhưng cũng có một chút li kỳ.

Là công việc mà tôi mơ màng nộp hồ sơ và nhận được lời mời phỏng vấn vào ngày Phụ Nữ Việt Nam. Tôi vừa lo lắng vừa hí hửng đi phỏng vấn và rồi tôi được nhận ngay sau đó. Mọi thứ thật sự khác biệt với tôi, một Công ty truyền thông, văn phòng rộng, văn minh, hiện đại, Sếp quá tuyệt vời, đồng nghiệp thân thiện, tốt bụng, tôi được là chính tôi. Mọi người coi nhau như những thành viên trong gia đình, tôi thích thú với công việc trong lĩnh vực này mặc dù không hề có tý kinh nghiệm nào, nhân sự từ 5-6 người rồi lớn mạnh dần 15-16 và đỉnh điểm là hơn 30. Khi đó tôi đã gắn bó được 2 năm 6 tháng, tôi nhận ra tôi không còn hứng thú với công việc nữa, áp lực để lo cho một tập thể cũng nhiều hơn, tôi….bắt đầu nản….và muốn tìm hướng đi riêng. Đi hay ở lại, thay đổi hay đứng yên, đúng hay sai,…vô vàn suy nghĩ trong đầu, căng thẳng làm căn bệnh dạ dày của tôi tái phát, thậm chí còn nặng hơn.

Tôi nghỉ…….

Trở lại với ngành du lịch nhưng ở vị trí tôi hằng ao ước: Sales Executive và tôi nhủ với lòng mình phải làm thật tốt, tập trung toàn bộ tâm trí cho công việc. Sự quyết tâm chưa khi nào lớn lao đến vậy, ngay cả những lúc đi đường, tôi cũng nhìn xung quanh có gì liên quan đến công việc của mình không rồi tiếp tục phân tích, tích lũy. Khoảng thời gian đầu, tôi thất bại… vì tôi khác biệt, tôi muốn làm việc dựa trên kiến thức thu lượm của bản thân trước, sau đó mới nhận sự giúp đỡ và nghe nhận xét để thay đổi. Còn mọi người muốn tôi tìm hiểu, tham khảo ý kiến, kết quả của người khác và áp dụng vào bản thân. Rồi thì tôi cũng thích nghi, tôi có thành tích nho nhỏ, nhưng…có gì đó càng ngày càng không ổn.

Tôi cáu gắt, tôi khó chịu, tôi than vãn, tôi bệnh, tôi đặt ra câu hỏi đây là một Công ty Du lịch ư, tôi so sánh cách làm việc của Công ty cũ…đỉnh điểm là ức chế và cảm thấy không được tôn trọng trong môi trường làm việc. Cứ thế này tôi sẽ thế nào, liệu có còn là mình như đã từng. Tôi lại chất vấn bản thân, đây là công việc tôi yêu thích và muốn phát triển, liệu với hoàn cảnh trên thì tôi có đi lên được hay không, hay con người lại biến chất và đến làm việc như một cỗ máy. Tôi khóc, khóc rất nhiều, tủi hờn cứ dâng lên hằng ngày. Tôi nghĩ mình ổn, lo liệu được hết và cho rằng đó là cuộc sống thực mà bấy lâu này tôi chưa được va chạm.

Hết thời gian thử việc, tôi ước ao mình được cho thôi việc và được nghe những góp ý, nhưng rồi đợi mãi cho tới khi tôi tự lên tiếng thì mới được phản hồi. Tôi được nhận thông qua email đính kèm bảng đánh giá với các tiêu chí dài vô tận. Tôi vẫn hoàn thành công việc và nhiệt thành với khách hàng, duy chỉ có tinh thần tôi cứ đi xuống từng ngày. Tôi phải làm gì đây.

Trên đường về quê để thăm ba mẹ, tôi đắn đo và quyết định gọi cho chị Sếp trước đây để chia sẻ và xin lời khuyên. Chị ngỡ ngàng và bảo tôi về, Công ty vẫn chưa tìm được ai phù hợp. Tôi chưa dám và tôi muốn suy nghĩ thêm, cố gắng thêm.

Có vẻ như một khi đã khác và sẽ khác dần. Trong tôi lại trỗi dẫy sự đấu tranh tư tưởng một cách mạnh mẽ, bước tiếp hay trở lại. Trở lại thì tôi phải đối mặt với các đồng nghiệp ra sao, một bữa tiệc chia tay quá quyến luyến, những tâm tư tình cảm mọi người viết cho tôi, rồi mọi người sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thế nào, đối diện các anh chị em trong bộ phận trên phương diện gì, bộ phận cấp cao có chấp nhận nữa không…hàng ngàn câu hỏi không biết phải trả lời sao cả. Tôi chưa từng trở về bất cứ một đơn vị nào cả. Tôi nên hành động như thế nào đây? Tôi sợ!

Và tôi…trở về để thấy được đó là nơi tốt nhất dành cho tôi ở thời điểm hiện tại, tôi gạt bỏ hết mọi suy nghĩ để quay lại và không nghĩ ngợi gì ngoài việc làm tốt công việc của mình. Tôi biết có nhiều sự ngỡ ngàng và một chút gì đó….nhưng tôi không quan tâm nữa. Hơn tất cả là hãy làm tròn trách nhiệm được giao và được là chính mình. Hãy bình tĩnh rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.

Tuổi trẻ mà, chông chênh một chút cũng có sao đâu.

17 Likes

Mình góp ý là bạn nên chèn thêm ảnh hoặc là kí tự cảm xúc gì đó cho bài viết thêm sinh động hơn nhé.

2 Likes

mk thích câu nói đấy của cậu, bài viết rất hay và bổ ích

2 Likes

Mk thích bài viết của bạn, chéo tym nhé ! Lần đầu tiên tôi thấu hiểu được nỗi vất vả của mẹ

2 Likes

Cảm ơn chị đã trải lòng. Em vẫn còn nhỏ tuổi nên vẫn chưa biết hết cuộc đời dài rộng hay đường đời chông chênh. Em cũng không thể hiểu được hết chị đã đấu tranh, cố gắng đến mức nào vì cơm-áo-gạo-tiền, sự nghiệp, cuộc sống. Nhưng trên hết, em chúc cho chị được nghỉ ngơi đầy đủ và tìm lại sự vui vẻ và hài lòng với công việc ! Mẹ em thường nói " Mọi việc rồi cũng sẽ qua. Hạnh phúc rồi sẽ đến." Em chân thành cảm ơn bài viết của chị :heartbeat::heartbeat:

3 Likes

Cảm ơn góp ý của bạn nhé, đôi khi mình viết không phải vì cuộc thi mà đơn giản chỉ để trải lòng, nên mình sẽ để dành cho bài viết tới nhé.

Cảm ơn em nhiều đã đọc bài viết và chia sẻ cùng chị nhé. Chúc em có nhiều niềm vui trong cuộc sống.

1 Like

Thanks bạn đã chia sẻ câu chuyện của mình. Nhiều khi chúng ta bị áp lực công việc, lo lắng nhiều thứ hay nghi ngờ bản thân đó là chuyện bình thường. Hãy sống chậm lại và cần có người lắng nghe cũng như chia sẻ góp ý từ họ thì mình sẽ lạc quan và sẽ có cách giải quyết tốt đẹp thôi. 5ting !!!

1 Like

Cảm ơn bạn nhiều nhé. Mình cũng đang gắng sống chậm lại chút để hiểu bản thân hơn. Chúc bạn nhiều sức khỏe và nhiều niềm vui.

1 Like