Lần đầu tiên tôi nói lời xin lỗi

Các bạn sẽ trả lời ra sao khi được hỏi rằng: “Bạn có yêu bố mẹ mình không?”. Tôi nghĩ rằng các bạn đều có câu trả lời giống tôi: “Có, tất nhiên là có”. Nhưng có mấy ai đã nói được chữ “yêu” này với bố mẹ mình chưa. Tôi không biết các bạn thế nào nhưng tôi thì chưa dám. Và lời xin lỗi cũng vậy.

Lúc nhỏ thì tôi cũng chưa nghĩ gì về điều này nhưng càng lớn thì nó càng hiện rõ trong tôi. Nhiều khi tôi thắc mắc và cũng rất mâu thuẫn:

  • "Tại sao tôi nói xin lỗi với bạn bè và những người khác lại dễ dàng đến vậy, gần như là nó bật ra ngay khỏi miệng ".
    -“Nhưng sao khi tôi đứng trước bố mẹ thì lại không thể nào thốt lên lời”

Suy nghĩ đó tôi đã nghĩ rất lâu và một hôm tôi đã phạm sai một lỗi cũng khá lớn, tôi bị bố mẹ mắng, như mọi lần tôi thấy rất ấm ức. Nhưng sau đó tôi cố đè cái cảm xúc đó xuống, lần đầu tiên tôi quan sát kĩ cảm xúc của bố mẹ và tôi thấy sau vẻ mặt tức giận là sự thất vọng, đau lòng- thứ mà tôi chưa từng để ý trước đây.

Lúc đó trong đầu tôi bỗng bật ra hai chữ "xin lỗi’, tôi bừng tỉnh: “Tại sao mình không xin lỗi bố mẹ chứ, hình như mình chưa từng nói câu này với bố mẹ”. Thế là lấy hết can đảm tôi cố gắng nói ra cái câu mà tôi chưa từng nói này trong bữa ăn hôm ấy. Nghĩ thì rất dễ nhưng tại sao khi nói tới miệng tôi lại không thể thốt lên lời. Trong bữa ăn ấy tôi đã cố nói biết bao nhiêu lần nhưng vẫn vậy, không thể nào thốt ra thành lời. Lúc ấy tôi thấy rất thất vọng về bản thân mình.

Rồi một lần phạm lỗi khác, cũng là một lỗi lớn (có lẽ các bạn nghĩ sao tôi hay phạm lỗi thế, nhỉ) , nghiêm trọng hơn là còn xảy ra cãi vã với mẹ tôi. Lúc tức giận thì chả nghĩ được gì nhưng cơn giận ấy đi qua thì tôi cảm thấy rất ăn năn, có lỗi với mẹ: “Tại sao tôi có thể làm như thế chứ”

Lần đó tôi đã hạ quyết tâm phải nói lời xin lỗi với mẹ. Tôi nghĩ: “Người ngoài lời xin lỗi nói ra dễ dàng đến vậy tại sao với người thân, những người quan trọng nhất với mình thì lại không thể nói chứ. Mình đã có một gia đình hạnh phúc tại sao lại không biết trân trọng nó”. Lúc ấy tôi quyết tâm dữ lắm.

Thế là mang theo lòng quyết tâm ấy tôi đi tới phòng mẹ tôi, chuẩn bị mở miệng thì ngay khi nhìn thấy mặt mẹ tôi thì lại không thốt ra được nữa. Câu xin lỗi đến miệng lại đổi thành: “Mẹ xuống ăn cơm ạ”. Trong thoáng ấy tôi còn có suy nghĩ trốn tránh, hay là thôi đi để lần sau đi.

Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi tôi đã gạt phắt cái suy nghĩ ấy đi. Tôi bắt buộc phải nói với mẹ lời xin lỗi.
Tuy nhiên, can đảm vẫn không đủ để tôi nói trực tiếp với mẹ lời ấy. Vì gia đình tôi mọi người đều rất vui vẻ nhưng đều là người không giỏi biểu đạt tình cảm, rất khó để nói ra suy nghĩ trong lòng. Vậy nên tôi đã viết một mẩu giấy: “Mẹ, con xin lỗi” và đặt vào phòng mẹ. Thật sự là lần đầu tiên tôi trao cho mẹ lời nói tình cảm, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc không tên, rất xa lạ, lại rất ấm áp, vui vẻ.

Tuy vẫn thấy hơi ngại ngùng nhưng nhìn lén thấy nụ cười của mẹ cảm xúc đó liền bị dập tắt. Lúc ấy tôi khát khao mãnh liệt được nhìn thấy mẹ cười hạnh phúc như vậy nhiều và nhiều hơn nữa.

Tôi tự nhủ với mình rằng sau này hãy cố gắng cố gắng hơn nữa, trân trọng gia đình, trân trọng tình cảm, hiếu thuận với bố mẹ. Tôi mong các bạn cũng vậy.

P/s:Nếu bạn nào cũng giống lúc đầu thì tôi mong câu chuyện của tôi phần nào giúp ích cho bạn. Cuộc đời này bố mẹ là người yêu thương chúng ta nhất và tôi tin cũng là người chúng ta yêu nhất. Bởi vậy, đừng để những xô bồ của cuộc sống lấn át tình yêu của bạn với gia đình. Hãy yêu bố mẹ hơn, trân trọng họ hơn, đừng để bố mẹ phải buồn. Hãy luôn nhớ rằng dù cả thế giới quay lưng với bạn thì bố mẹ vẫn sẽ luôn bên bạn, tình yêu của họ dành cho bạn vĩnh viễn không đổi thay.

Qua đây em cũng muốn gửi lời cảm ơn chân thành với FuSuSu. Thật sự Fususu ảnh hưởng rất nhiều tới suy nghĩ, tư tưởng và sự chọn lựa của em, em đã thay đổi rất nhiều so với trước kia.
Cảm ơn!!! :slight_smile:

7 Likes

Tôi rất thích bài viết này. Thích chủ đề này. Nó rất mộc mạc, bình dị. Ngày nay chúng ta hay nghĩ đến những cái cao siêu, cái xa vời mà lại quên đi những điều bình dị, thân thuộc.

(Ngay như tôi, hồi bé đến bữa cơm: mời bố mẹ anh chị ăn cơm thì răm rắp, nhưng khi lớn lên tự nhiên suy nghĩ trong đầu là mình mời như vậy có trẻ trâu quá không. Sau đó suy nghĩ đó làm cho tôi với mỗi bữa cơm ban đầu mời lí nhí sau đó được buổi đực buổi cái.
Đến khi lập gia đình, có con nhỏ, mà lại luôn dạy con đến bữa cơm con phải mời ông bà bố mẹ và các anh chị em. Nghĩ lại mà thấy xấu hổ). Bây giờ tôi mới thấm câu nói của các cụ:
“Có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ”

2 Likes

Cha mẹ nào cũng muốn con cái của mình luôn luôn có điều kiện phát triển tốt nhất.Cha mẹ yêu thương con cái vô điều kiện.Vì vậy,hãy đừng để cha mẹ phải rơi nước mắt.Và ngay hôm nay hãy chạy lại và ôm ba mẹ thật lâu và nói : con yêu ba mẹ thật nhiều

1 Like