Lần đầu tiên tôi nhận ra ánh sáng không hẳn sáng, bóng tối không hẳn tối

Xin chào các bạn, mình là Cảnh sinh năm 2002, năm tới mình sẽ mình kết thúc quãng thời gian học sinh hay ho và thú vị dưới mái trường THPT rồi. Tình cờ thấy được cuộc thi này nên mình nổi hứng thử thách khả năng văn chương của bản thân để chia sẻ cho các bạn một câu chuyện rất buồn nều người nào đó không đủ tích cực và kiên nhẫn để tìm ra cái vui :smiley_cat:.

Câu chuyện bắt đầu cũng là lúc tôi bỡ ngỡ, chân ướt chân ráo bước vào cánh cổng THPT. Năm học mới đến, lúc đầu mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, tôi còn rất hào hứng và sung sức nhiệt huyết tuổi trẻ nên đã tự bầu mình làm lớp phó học tập để giúp mình có trách nghiệm học tập hơn.

Tuy nhiên, sự sung sướng có phần kiêu ngạo ấy đã không qua nổi 1 năm học. Tôi đã quyết định sẽ học ban A nên đã đi học thêm của cô giáo dạy mình trên lớp. Ngay sau buổi học thêm 2 ngày, chúng tôi làm bài kiểm tra, tôi bỗng nhận ra rằng: chỉ có ai đi học thêm thì mới làm được những bài này:broken_heart:. Tôi bắt đầu nhận thấy có 1 sự bất công ở đây, tôi cảm thấy mặc cảm với ánh mắt của mọi người cho rằng đó không phải năng lực của tôi và rồi tôi được biết là người nào dạy môn nào thì phải học thêm của người đó thì mới ăn điểm được, đó là “luật chơi”. Sợ hãi, lo lắng vì “luật rừng” ở nơi gọi là trường học văn minh, học sinh thanh lịch này, mặc dù tôi cũng đã đọc được một số bài báo về tình trạng hiên nay của một số trường nhưng tôi không nghĩ là nó sẽ xảy ra ở nơi mình học. Sau cú sốc, tôi đã quyết định sẽ nghỉ học thêm ở chỗ cô giáo và học thêm ở chỗ khác để chứng minh thực lực cũng như không rơi vào sự kiêu căng, ngạo mạn của vòng quay điểm số. Thế nhưng sự cố gắng của tôi không như mong đợi. Tôi không biết tại sao, cho dù mình ôn tập rất chăm chỉ thế nhưng liên tục bài kiểm tra của mình chỉ quanh quẩn 5 với 6. Cô giáo dạy môn vật lý nói với tôi rằng: “Cô thấy em đầu năm học rất tốt, thế mà bây giờ điểm của em thấp như vậy”. Tôi bắt đầu nghi ngờ về đầu óc của mình, càng ngày tôi càng sợ môn này, cứ mỗi lúc có bài kiểm tra tim tôi đập rất nhanh tôi rất sợ phải nhận điểm 5,6 một lần nữa và mọi chuyện vẫn không khá lên được bao nhiêu. Tôi được nói chuyện riêng với cô chủ nghiệm về tình hình học tập, cô chỉ thở dài bảo xã hội đâu cũng có những bất cập. Sao thế? Bất cập? Ngay trong trường ta? Ngay trước mắt sao chúng ta không giải quyết được thì khi nào mới đến chuyện “xã hội”.

Cuối cùng, không chịu nổi áp lực nữa tôi dấn thân vào bóng tối của sự tiêu cực. Tôi căm ghét, tôi đổ lỗi cho tất cả hệ thống giáo dục ngu ngốc ở trường. Tôi dần trở nên tệ hại, chán ghét việc học hành tôi nghỉ hết học thêm để chơi bời, đỉnh điểm tôi còn không thèm làm bài kiểm tra 15 phút và lấy truyện ra đọc, tôi nói với cô rằng: em chỉ cần 3.5 điểm để qua môn thôi. Có đợt tôi lên phòng truyền thống của trường để kê dọn bàn ghế và đọc được câu này:" Nghề nhà giáo là nghề cao quý nhất trong tất cả các nghề…" tôi đệm thêm vào:" Dù sao thì nó vẫn chỉ là một cái nghề, nó vẫn là một công cụ kiếm tiền để người ta lợi dụng."

Dấn thân vào bóng tối chỉ để cố tỏ ra mạnh mẽ che dấu đi nỗi đau đớn bên trong nhưng vỏ bọc đó không bền, lâu dần tôi nhìn lại trong mình thật xấu xí :imp:. Tôi tự soi gương và hỏi chính mình liệu đây là mình à, để rồi nhìn lại vào trong tim dù chỉ còn 1 tia sáng le lói, tôi vẫn tin rằng nó sẽ đưa mình ra khỏi chốn đau thương này. Bắt đầu những suy nghĩ phản biện tuôn trào: Tại sao cô ấy lại làm như thế? Có phải cô ấy làm cô giáo để làm điều này? Hay nhà cô đang gặp khó khăn nên rất cần tiền để giải quyết? Sâu xa hơn nữa phải chăng do sự thiều giáo dục của các bậc thầy cô của cô dẫn đến suy nghĩ chọn sai ngành sai nghề, không còn đam mê? Và tôi bắt đầu biết đồng cảm và chấp nhận sự thật cho dù có là gì sai trái đi nữa thì cô vẫn là 1 người tội nghiệp bị thao túng bởi hoàn cảnh. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho những con người đó: mỗi ngày đi dạy một ngày đau và cơn đau sẽ khó mà lành…

Sau khi tinh thần tôi ổn định hơn trước tôi nhận ra rằng đôi khi có những đau đớn khiến ta rơi vào bế tắc để rồi lao vào bóng tối hỗn loạn để trốn tránh sự thật, ta mới biết bên trong bóng tối lạnh lẽo, cô đơn, đáng sợ đến nhường nào để khao khát tìm ra ánh sáng. Và trong ánh sáng đôi khi không sáng tuyệt đối mà phải tối để ta sáng hơn. Tôi học được sự cân bằng của cuộc sống: ánh sáng và bóng tối.

7 Likes

Bài của bạn hay thật mà còn bổ ích nữa, có khi mình cũng như bạn: suy nghĩ tiêu cực triền miên mãi ko thoát được nhưng rồi mình tự nhủ: “chuyện gì rồi cũng sẽ qua” hay “suy nghĩ như vậy ko có ích gì cả”, từ từ mình đã qua đc bóng tối ấy.
Ps: mình đã ủng hộ bài của bạn rồi, rất tuyệt , hihi, nếu như có thể bạn hãy ủng hộ lại cho mình nha, cảm ơn bạn, chúc ngày tốt lành: Lần đầu tiên tôi "sống" chứ không chỉ là "tồn tại" như tôi đã từng

4 Likes