Lần đầu tiên tôi nói chuyện với một con gà không biết nói

  1. KẺ TRỘM GÀ

Một chiều hè nắng nóng của Đăk Lăk.

Màu nắng đã dịu bớt nhưng hơi nóng vẫn còn ảnh hưởng từ buổi trưa. Hè Đăk Lăk nóng nhưng vẫn có gió, có gió nhưng vẫn nóng. Trán tôi tấm lấm mồ hôi dù tôi đã cột tóc cao ngất ngưởng. Mùi hoa cà phê nồng nặc hai bên đường càng làm không khí nặng nề hơn.

Tôi phóng vi vu trên chiếc xe đạp màu xanh nước biển mà ba tôi mua cho tôi năm lớp 9. Không phải do đạt được thành tích học tập tốt hay gì, tôi đòi ba mua vì đi bộ mỏi chân quá. Con đường dốc lên dốc xuống, lâu lâu trúng ổ gà suýt té. Có chiếc xe tải to đi ngang qua bụi mù như một màn sương đất đỏ. Tôi nhắm tịt mắt lại, ngừng đạp, nín thở, xe vẫn tự chạy theo quán tính của nó. Khi nghe tiếng xe xa dần, tôi mở mắt cũng là lúc xe tôi sắp dừng lại. May quá, tôi vẫn đi bên lề. Đi tới một đoạn là cánh đồng lúa héo khô, đất nứt nẻ, có những vết nứt to gần bằng bắp tay tôi vì không đủ nước tưới. Cả mấy tháng nay không có một giọt mưa. Tôi dừng xe lại, nhìn xung quanh. Bất giác có thứ gì đó động đậy giữa mọi thứ đang tĩnh mịch. Nó nhấp nhô màu đen đen trong cánh đồng. Tôi tiến đến, thì ra là một con gà choai, đen thui. Lông nó xơ xác, xụi lơ, có vài chỗ bị rỉ máu như thể nó vừa có một cuộc trốn chạy đẫm máu nào vậy.

Trời cũng sắp tối, có lẽ tôi nên về nhà tắm rửa thì hơn. Nhìn xung quanh rồi nhìn xuống con gà, đoạn tôi cuối xuống lấy hai bàn tay bé nhỏ áp vào hai bên cánh nó một cách nhẹ nhàng để nó không hoảng sợ. Nó nằm im. Tôi mang bỏ nó vào giỏ xe nhanh chóng chạy về, đoạn vào ngõ tôi suýt tông gánh hàng rau của bà Tư.

  1. HAI KẺ CÔ ĐƠN

Chúng tôi trở về nhà, vào phòng và soi gương. Chân thì lấm lem bùn, mặt mũi bơ phờ. Tôi đặt con gà xuống, chuẩn bị đồ đi tắm. Có tiếng bố mẹ cãi nhau to nhỏ trong phòng. Chắc lại chuyện đất đai. Tôi lặng lẽ mang nó ra giếng dội nước, tắm táp và lau vết thương. Tôi cũng tắm luôn, chúng tôi run cầm cập. Tôi đốt lửa hơ nó sát vào đó. Nó hoảng sợ.

  • Giờ mày là bạn tao, tao sẽ bảo vệ mày.

Nó nhắm mắt im lìm trên tay tôi. Lông nó đã khô, tôi lau sạch sẽ cho nó và đặt tên Qué.

Qué sẽ ở ngoài vườn chung với con Milu và Milo mà nhà tôi đã nuôi trước đó. Hai chúng nó cắn nhau như chó với mèo mà chúng đúng là chó với mèo thật. Tôi thường cho Qué ăn gạo và cám trộn chung. Nếu chán nó sẽ khắc đào bới giun trong vườn.

Ngày tháng trôi qua. Bố mẹ tôi lâu lâu vẫn cãi nhau…

  1. CON GÀ KHÔNG BIẾT NÓI

Hôm nay tôi muốn khóc thật to. Tôi đã tự ý nghỉ học và về nhà. Không có ai ở nhà, tôi nghĩ tôi nên làm gì đó để quên đi nỗi buồn đang ngự trị trong tôi. Tôi lủi thủi đi xuống bếp, lên phòng khách, vào nhà vệ sinh, … đi khắp ngõ ngách trong nhà để mong tâm trạng thay đổi. Nhưng cũng chẳng khá hơn là bao và tôi ra sau vườn.

Milu và Milo đang cắn nhau, tôi chẳng buồn ngăn cản chúng như thường ngày vẫn làm. Tôi leo lên tường mục nát làm vách ngăn nhà tôi. Ngồi hướng về phía ngọn đồi, chân tôi vất vưởng, mặt trời sắp lặn. Nước măt tôi lăn nhẹ trên gò má. Được khoảng hai giọt thì cảm thấy có gì mềm mềm bên cạnh, là Qué, không biết nó ngồi đây từ khi nào. Tôi quay lại nhìn về hướng ngọn đồi, gió thổi nhẹ tóc tôi bay bay.

  • Hôm nay tao quyết định tỏ tình với người mà tao thích…

Nó im lặng chờ đợi tôi nói tiếp như việc tôi chờ đợi crush nói câu trả lời vậy.

  • Cậu ấy không nói gì hết. Chỉ im lặng. Sự im lặng đáng sợ mày nhỉ, vì dù không nói ra nhưng ai cũng đã biết chắc câu trả lời. Cậu ấy không thích tao đúng không hả Qué?

Nó không nói gì, cứ nhìn về phía ngọn đồi. Mọi thứ lại rơi vào im lặng hệt như lúc sáng, nhưng thứ im lặng này lại không làm tôi cảm thấy khó chịu, ngột ngạt dù không một lời khuyên nào, không một lời an ủi. Qué vẫn ngồi bên, tôi thấy lòng nhẹ hơn, cảm giác được lắng nghe thật sung sướng, lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác này. Từ cái tai nạn lúc tôi 5 tuổi, một bên vành tai của tôi đã bị mất vĩnh viễn. Không ai chơi với tôi, chúng gọi tôi là quái vật không tai dù tôi đã cố gắng nuôi tóc thật dài để che nó. Thế nhưng mọi người trong trường ai cũng biết điều đó, kể cả những bạn khác lớp tôi không quen. Kể từ đó tôi rất sợ nếu như ai đến gần tôi, chạm vào tôi. Tôi sợ đau, tôi sợ tổn thương. Hôm nay tôi bị tổn thương và thật sự nó không quá đáng sợ nếu ta chịu ngồi lặng im thật lâu và cảm nhận chúng cùng một con gà không biết nói :wink: Chúng tôi cứ ngồi như vậy cho đến khi mây trời đi ngủ hết và kéo xuống một màn đêm trong vắt. Gió man mác bay nhè nhẹ. Cây lá rung rinh rung rinh. Nước mắt tôi được hong khô nhanh chóng.

Kể từ đó, cứ có chuyện gì tôi đều kể cho Qué nghe. Tôi kể chuyện này chuyện kia, kể việc mình đau bụng trên lớp phải chạy về nhanh suýt đâm vào đống rau của bà Tư đầu ngõ thật buồn cười, kể về việc sáng nay tôi ăn một con ngỗng môn toán khá to mà mãi mãi ba mẹ tôi không thể biết được. Tôi kể về giấc mơ to lớn của mình mà chẳng bao giờ bị cười nhạo hay áp lực nào cả. Qué sẽ chẳng bao giờ mang những bí mật của tôi đi kể với ai hết. Và quan trọng, nó chẳng bao giờ quan tâm tôi thật sự có mấy cái vành tai.

Nó chỉ lặng im lắng nghe. Còn tôi khi nào cũng cảm thấy dễ chịu.Nhưng những ngày dễ chịu chẳng kéo dài bao lâu. Cơn mưa đầu mùa kéo xuống đầy bất ngờ, không một dự báo. Hệt như việc Qué biến mất vậy.

  1. BIẾN MẤT

Mưa to lắm. Mọi người ai cũng vui mừng, vì họ đã chờ cơn mưa này từ lâu lắm. Mưa xuống cây cối tốt tươi, vụ mùa bội thu. Dù ngoài đường người ta chạy hối hả để tránh được cơn mưa cho khỏi ướt thì trên khuôn mặt họ vẫn vui tươi lạ thường. Quần áo ẩm ướt để mấy ngày không khô thì họ vẫn vui tươi lạ thường. Ba mẹ tôi được bữa mưa nghỉ ở nhà tính toán sổ sách. Ai ai cũng hạnh phúc.

Trừ tôi ra. Qué đã mất tích, không một dấu vết. Kể từ ngày nó đi, tôi luôn dằn vặt bản thân bởi những câu hỏi. Qué bị bắt đi hay là nó muốn từ bỏ nơi này? Nếu nó muốn từ bỏ nơi này, thì không lẽ do nó chán ghét tôi? Nó chán những câu chuyện tôi kể? Không muốn nghe những bí mật của tôi? Không muốn nghe? Không muốn nghe? Không muốn nghe nữa sao?

Lại là những âm thanh im lặng. Tôi biết là sẽ chẳng có câu trả lời nào.

Tôi lại leo lên bờ tường mưa xuống có phần trơn trượt hơn. Nhìn về phía xa xa ngọn đồi, tôi hình dung những bước chân của Qué đang đi tới đó. Tôi không biết ước mơ của nó là gì, có lẽ nếu nó ra đi là để chinh phục những ước mơ của riêng nó thôi. Tôi suy nghĩ như vậy để đỡ suy tư nữa.

Đầu tóc và quần áo tôi ước nhẹp. Tôi chỉ bị ướt một bên tai. Nước mắt mặn trộn lẫn những hạt mưa.

7 Likes

Một nhà văn đã lạc trôi vào đây? :grinning::grinning::grinning:

3 Likes

Hay quá bạ n iu ơi, chéo tym nàhttps://forum.fususu.com/t/topic/315

1 Like

Lần đầu tiên tôi thấu hiểu được nỗi vất vả của mẹ đó nha :smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

Cảm ơn bạn nha. Lời nhận xét giúp mình có thêm động lực nhiều lắm <3

2 Likes

Cảm ơn bạn. Mình sẽ qua đọc bài của bạn nè :blush:

2 Likes