Lần cuối cùng tôi bắt chước ai đó mù quáng

Nếu nước mắm không có muối thì liệu nước mắm có còn là nước mắm không? Nếu nước tương không có muối thì liệu nước tương có còn là nước tương không? Nếu cả 2 không có muối bạn có còn muốn ăn chúng nữa hay không? Nếu trả lời được, thì Tôi tin bạn là một người rất giản dị. Còn nếu không thì câu trả lời nằm ở cuối bài, hãy cứ đọc hết nhé!
Đương nhiên, những người làm ra nước mắm và nước tương đều dùng muối để khiến cho sản phẩm của họ ngon hơn, nhưng nguyên liệu chính của họ không bao giờ giống nhau. Vì vậy, mà nước mắm và nước tương tuy có dùng muối là nguyên liệu hỗ trợ chung, song nước mắm có cá, còn nước tương thì có đậu nành. Cũng giống như con người, tuy nhìn chung ta có vẻ giống nhau nhiều điểm, đó là vì bản năng bắt chước của con người. Nhưng để làm trái với bản năng, là khi ta tạo ra sự khác biệt, đó là một điểm độc đáo riêng, một nét đẹp riêng làm nên chúng ta.

Tôi từng có rất nhiều bạn bè, chúng tôi rất yêu mến và thân thiết với nhau. Cho đến khi tôi đọc được quyển sách Tôi tài giỏi, bạn cũng thế thì nó đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Tôi học được cách đề ra mục tiêu rõ rang để được Học sinh giỏi kỳ thi học kỳ, và đã làm theo nó. Tôi làm vì muốn giúp mẹ miễn đóng học phí, vừa giúp mẹ vui, vừa được bạn bè ngưỡng mộ. Và suýt được 10 điểm kì kiểm tra toán luôn đấy! Lúc đó Tôi cực kì có niềm tin vào những gì mà tác giả Adam Khoo khuyên nhủ trong sách, nên đã làm theo mà không ái ngại dù bất cứ ai nói gì.
Có lẽ con quỷ nhỏ sợ hãi đang đói khát, nên nó cứ kêu gào tôi mua đồ ăn cho nó, làm chân tôi to như cái cột đình, lại vừa bị stress. Tôi đã tìm cách để trở nên hoàn hảo hơn bằng cách học thật giỏi, để được mấy chú em trong lớp ngưỡng mộ. Nhưng sau đó, lại cảm thấy bản thân quá quan trọng hóa việc học tập, đến nỗi ngồi ăn cơm mà cũng lấy sách ra đọc. Có lần chuẩn bị thi, ai nấy đều học bài, có mỗi mình tôi là ngồi đọc sách. Đơn giản là vì tôi quá mê nhưng gì mà tác giả viết, tôi sợ nếu không đọc tôi sẽ bỏ lỡ gì đó mất! Thế là cứ đọc, đọc, cho tới khi thi học kì mà cũng mang sách vô phòng thi đọc. Tôi còn nhớ rõ ánh mắt mà bạn bè trong trường nhìn mình, cứ như thể là đang nhìn một con cọp biết đọc sách vậy. (Lúc đó tôi dữ lắm ^^)
Tôi nhận ra, tôi quá đam mê đọc sách mà không màng gì tới bạn bè, nên tôi lại tìm một cuốn sách khác khá hay để đọc haha.
Tôi tìm được cuốn Bí quyết thành công tuổi Teen của Adam Khoo, thời đó tôi không biết nhiều sách hay nên chỉ tìm sách của một người để đoc. Và đây là cuốn duy nhất chỉ tôi nên làm gì với bạn bè mình. Tôi tìm ra một chương mà bản thân hết sức tâm đắc, tên là Chọn Bạn (mình không nhớ rõ tên chương đó nhưng tên thì tương tự). Đại loại là chương đó nói rằng, muốn trở nên thành công và tốt đẹp, bạn nên chơi với những người thành công và tốt đẹp.
Ông đưa ra một cái bảng chia làm hai cột. Một cột ghi những phẩm chất bạn thích ở họ, và ngược lại. Rồi sau đó, ông yêu cầu độc giả ghi tên những người có phẩm chất đó kế bên mỗi phẩm chất. Thú vị thay, cột có phẩm chất không tốt, toàn là bạn bè tôi đang chơi, và cột kia thì toàn những người mà tôi ngưỡng mộ, song rất khó để gặp họ. Sau đó, ông yêu cầu tôi phải chọn một trong hai, hoặc là kéo bên còn lại lên, để những người bạn đó cùng trở nên tốt đẹp với tôi.
Lúc đó tôi chưa suy nghĩ thấu đáo nên tôi đã chọn cách kéo họ lên, tôi bắt họ phải học theo phương pháp của tôi, nếu không làm theo thì tôi chê bai họ, xỉa xói họ. Dần dần, họ giận tôi và nói rằng tôi quá hoàn hảo, nên họ không thể theo kịp. Và chúng tôi dần xa cách nhau. Vì quá hy vọng những gì tác giả nói, nghĩ rằng tôi sẽ giỏi giang hơn, mà tôi đã đánh mất những tình bạn đẹp đó.
Lỡ phóng lao, phải theo lao. Tôi đã không còn bạn bè nữa, nên đành phải tiếp xúc với những người có phẩm chất mà tôi mến mộ thôi.
Nhưng thật là may mắn, vì một thời gian dài chống chọi với sự cô đơn, nhẫn nhịn, bị cô lập của bạn bè trong trường. Tôi đã tìm được những người bạn đó, Tôi đã gặp họ, được học hỏi rất nhiều từ họ, họ ủng hộ những việc tôi làm. Họ luôn hỗ trợ lúc Tôi gặp khó khăn. Dù họ đã lớn tuổi, nhưng đôi khi tôi có cảm giác họ dễ thương như kẹo mút vậy!
Tôi đã xin mẹ chuyển trường, và mong rằng tôi sẽ không bao giờ gặp lại những người bạn cũ. Song sau này nhớ lại, Tôi vẫn rất biết ơn những kỉ niệm đẹp mà chúng tôi dành cho nhau.
Còn những người bạn mới ư? Họ dẫn tôi tới những chân trời mới của cuộc sống, điều mà nếu chỉ nằm lướt smartphone thì bạn sẽ chỉ thấy… cận thị. Có người giúp tôi mở trang web, có người cho tôi sách hay để đọc, có người lấy những cuốn sách hay mà tôi tặng (bạn cũ của tôi thì không thích tặng sách cho lắm), có người mời tôi tham gia những hội thảo – khóa học bổ ích mà miễn phí,…
Tôi càng trân quý họ hơn, khi nhớ về sai lầm của trước kia. Có lẽ, vì không tin tưởng vào bản thân nên tôi mới phải dựa dẫm vào bạn bè để mà sống thật lâu như thế. Con người mà, ai chẳng sợ cô đơn. Tôi nhận ra rằng tôi cần tin tưởng vào trực giác hơn là những lời khuyên của mọi người. Mỗi lần mua sách để đọc, Tôi luôn suy nghĩ kĩ nên mua sách chủ đề gì để hợp với cái cần làm lúc này. Khi cảm thấy cần đọc sách về chủ đề đó, tôi sẽ mua cuốn nào được review tốt, đánh giá 5 sao, best seller. Khi cảm thấy tác giả nói quá hay, quá chí lí, cái gì cũng đúng, tôi sẽ nghiệm lại xem, nên học cái gì từ tác giả này, cái gì có thể bỏ qua. Coi như kiến thức đó để cho người khác xài. Mình chỉ cần nhiêu đây là đủ 
Đương nhiên tôi vẫn còn có cảm giác tiếc nuối những người bạn cũ, nhưng tôi hiểu rằng đó cũng chỉ là cảm giác thôi. Ai biết được nếu bây giờ còn chơi với họ, liệu tôi có mở được một trang web riêng của mình không? Liệu tôi có dám đăng lên facebook những tin thật sự bổ ích cho bạn bè và cộng đồng không? Liệu tôi có dám đứng trước nhiều người để nói về một chủ đề gì đó không? Liệu Tôi có dám mỉm cười với những người lạ mà Tôi sẽ gặp không? Liệu Tôi có dám chơi với những người mà Tôi muốn chơi không? Chắc là sẽ có đấy, nhưng có lẽ là khoảng vài năm nữa 
Cuộc đời của bạn sẽ thành công hệt như những người mà bạn bắt chước theo. Nhưng có ai muốn sinh ra là bản sao của người khác đâu?
“Nge sẽ quên, thấy sẽ nhớ, làm sẽ hiểu”.
Bạn có thể bắt chước nhưng hãy chọn lọc, bạn có thể lắng nghe lời khuyên chân thành từ ai đó. Song vẫn hãy cứ tin vào trực giác của chính Tôi. Cuộc đời của bạn, mà lại để người khác quyết định, có đáng không? Tôi thấy không hề đáng chút nào.
Cuối cùng, trả lời cho câu hỏi trên. Vì con người không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nếu lỡ ngày xưa chưa có ai đào ra được mỏ muối thì bây giờ thế giới sẽ ít người bị… cao huyết áp. Nếu nước mắm và nước tương không có muối, thì ăn lạt cho đỡ khát nước nhé! Hãy đơn giản là chấp nhận con người hiện tại, và tìm cách làm điều gì đó khác đi mỗi ngày chút xíu. Dần dần, bạn sẽ thấy Tôi mặn còn hơn cả muối đấy!

6 Likes

Cám ơn bài viết của bạn, chút muối từ bạn vừa làm cho cuộc sống của tớ thêm mặn mà :))

1 Like

Mỗi người sinh ra đã là một thế giới khác nhau. Dù chưa tốt bằng người khác nhưng có thể tự phát triển bản thân. Không nên đánh mất nét riêng vốn có của bản thân.
Cảm ơn bài viết của bạn nha :kissing_heart:

1 Like

Ý mình là “Dần dần bạn sẽ thấy, bạn mặn hơn cả muối” Lỗi chính tả hihi

Cám ơn bạn nha, nếu thấy mặn thì share cho mình để lan tỏa hạt giống Mặn mà nha :joy:

mk thấy vừa ăn rồi :joy::joy::joy::joy:
bài viết hay lắm, chúc bạn có giải nha

1 Like

Mình mới ăn cơm no lắm rui, bây giờ ăn chắc không nỗi đâu :rofl:
Cám ơn bạn nha

1 Like

Đừng so sánh bạn vs người khác vì đó là bn đã tự hạ nhục chính mình - Bill Gates -
Tặng bn câu nói mong nó giúp ích cho bn