Lần cuối cùng tôi sống như một cái bóng

Lần cuối cùng tôi sống như một cái bóng

Bóng tối bao trùm lên tất thảy, tôi ngồi nhắm mắt lặng yên một cách bình thản. Bên tai văng vẳng âm thanh nhẹ nhàng của bản Sundial Dream. Những giọt nước mắt đã thôi lăn dài trên gò má, trên môi cũng không còn vị mặn đắng của xót xa, thay vào đó là một nụ cười mỉm an nhiên, cuối cùng tôi cũng đã rũ bỏ được những nặng nề bấy lâu trong lòng.

Trong bóng tối, một người sẽ không có bóng. Chưa bao giờ tôi cảm thấy biết ơn những giây phút tăm tối đến thế. Tồn tại như một cái bóng trong ánh sáng thì cũng là vô nghĩa. Bóng tối khiến thế giới xung quanh biến mất, người duy nhất còn ở lại bên ta là người quan trọng nhất, chính bản thân mình.

Từng nhịp thở, tôi thở cho bản thân. Từng cái chạm, tôi chạm vào tâm hồn mình. Từng tiếng nói phát ra đều xuất phát từ trái tim. Tôi nghe tiếng nói nội tâm cứ lớn dần lên như vang vọng lại từ một nơi xa thẳm.

Tôi lắng lại, dùng cả tâm trí và cảm nhận để lắng nghe. Một giọng nói dịu dàng, kiên nhẫn không ngừng thì thầm sau bao ngày bị quên lãng.

“ Hãy yêu thương bản thân, và đừng bao giờ sống như một cái bóng lần nào nữa.”

Niềm đam mê được thắp sáng

Khoảnh khắc “Ơ-rê-ca” tôi phát hiện ra niềm đam mê đich thực của mình là viết lách, tôi đã vô cùng sung sướng. Thứ nhiệt huyết, hứng khởi tuyệt vời mà niềm đam mê mang lại chảy tràn trong con người khiến cuộc sống trở thành một thiên đường có thật. Tôi sống trong giấc mơ tươi đẹp nhất với niềm tin mạnh mẽ rằng mình là người thành công, bởi vì tôi đã nắm bắt được cốt lõi của thành công trên thế gian này, đó là niềm đam mê đích thực

Tôi bỏ nhiều thứ để chạy theo đam mê. Những thứ tầm thường nhỏ nhặt thì có giá trị gì khi tôi đã có thứ giá trị nhất. Chỉ cần đi theo đam mê thì sẽ thành công. Tôi giữ niềm đam mê trong lòng như chiếc cúp của nhà vô địch, tự hào rằng mình đã đứng trên chiếc bục vinh quang cao nhất.

Đến giờ này, tôi nhận ra tầm vóc của mình khi đó thực sự rất nhỏ bé Những người thành công đúng là họ đã xây dựng được đam mê, nhưng không phải ai tìm ra đam mê cũng thành công. Khác nhau là ở hành động. Niềm đam mê là một may mắn, cũng là một lời nguyền, là thứ thuốc tiên và cũng có thể là một liều thuốc độc cho những ai không biết sử dụng nó.

Tôi vô tình biến đam mê thành thứ thuốc phiện chết người. Tôi nghiện cảm giác sống trong đam mê, mà đã là kẻ nghiện thì vui sướng trong một thế giới riêng mà không điều gì là không thể, bất chấp cả thực tế.

Tôi ngày ngày vẽ vời những ước mơ to lớn về sự nghiệp viết lách sáng lạng, mơ về những thành công vang dội, ấp ủ những tác phẩm để đời. Tôi viết hàng ngày mà không quan tâm đến điều gì khác, tin tưởng một cách ngây thơ rằng những đứa con tinh thần do đam mê sinh ra thì đều là hoàn hảo.

Cho đến ngày kia, khi ngọn lửa cháy bỏng của đam mê trong lòng bắt đầu nguôi ngoai, thứ nhiệt huyết sục sôi ngày nào nguội dần, cảm xúc hứng khởi ban đầu theo thời gian mà mất hẳn, tôi bẽ bàng nhận ra mình chỉ là một tay mơ bước vào làng viết lách, chứ chẳng hề là một tài năng phi thường xuất chúng mà bản thân vẫn ảo tưởng. Các tác phẩm ra đời chỉ như những bài tập làm văn của những đứa trẻ thích viết, và để viết một cuốn sách là cả một hành trình đầy gian nan khó nhọc.

Tôi tình mộng đầy thẫn thờ, nuối tiếc giấc mơ đẹp ngắn ngủi mới trôi qua, trong khi cơn ác mộng thực sự chỉ vừa bắt đầu. Đam mê vẫn còn ở đó, nhưng đã thôi không còn vị ngọt ngào gây nghiện, mà bắt đầu chuyển qua cay đắng khó nuốt.

dung-bao-gio-tu-bo-hy-vong

Luôn có cái bóng ẩn trong ánh sáng

Những ngày sau tôi vẫn viết, nhưng là vài ngày một tuần, rồi vài lần một tháng. Viết lách trở thành một việc hết sức nặng nhọc, sự chênh lệch lớn giữa kỳ vọng cao của tâm trí và kỹ năng thực tế khiến tôi thấy vô cùng thất vọng về bản thân.

Tôi bắt đầu nghĩ đến việc dừng lại. Từ bỏ là một việc hết sức dễ dàng, tôi chỉ cần ngừng viết, chỉ cần dập tắt ngọn lửa đam mê, để rồi tự an ủi bản thân rằng đây không phải là con đường đúng đắn dành cho mình. Nhưng nếu không viết lách nữa, thì tôi là ai? Nếu không có niềm đam mê ấy nữa, thì tôi biết tự hào điều gì về chính mình?

Tôi đã bỏ bao nhiêu thời gian theo đuổi con đường mong muốn mà chưa nhận được thành quả gì đáng kể, để rồi tới năm cuối đại học tôi lại hoảng hốt nhận ra mình chẳng có kỹ năng gì hữu ích cho công việc thực tế ngoài một ảo tưởng về niềm đam mê.

Thời điểm ấy, cuộc sống thực sự chạm đáy. Giống con ếch bị chết chín trong nồi nước cứ nóng dần lên, tôi để cho mình cứ tuột dốc từ từ trong vòng tròn thoải mái suốt nhiều năm, tự huyễn hoặc rằng bản thân đang phấn đấu vì đam mê mỗi ngày, để rồi cuộc sống rơi vào bế tắc lúc nào không hay biết.

Chán chường và mỏi mệt, tôi quên đi mình là ai, mình muốn gì. Tôi hoảng loạn nhìn lại những năm tháng đã qua và lo sợ cho tương lai sắp tới. Tôi viết như để bấu víu vào thứ duy nhất mình muốn làm, thành công trở thành một gánh nặng. Từ bao giờ, tôi biến thành nô lệ cho niềm đam mê, để nó là người chủ dày vò mình mỗi ngày. Tôi không thể từ bỏ cũng không có biết cách tiến lên.

Dưới ánh sáng của niềm đam mê, tôi cảm giác dần bị lu mờ.

Đối điện với cái bóng

Không thể tiếp tục tồn tại trì trệ ngày qua ngày, tôi quyết định tìm thoát ra bằng cách đăng ký một khóa học về nội lực để quyết tâm thay đổi.

Thực tế là khóa học không hề thay đổi con người tôi, chỉ là tôi lựa chọn thay đổi bản thân thông qua những trải nghiệm không thể nào quên của khóa học đó. Sức mạnh luôn tồn tại ở trong mỗi người, nhưng đôi khi ta cần phải có một cú đánh về tâm lý để bộc phá hết nội lực mạnh mẽ bị kìm hãm ở bên trong.

Một trong những trải nghiệm ấn tượng nhất trong khóa học với tôi là được gặp người quan trọng nhất. Tôi vốn đã biết trước trải nghiệm ấy là gì, tôi biết mình sẽ được gặp ai và tôi chờ được dẫn đi để gặp người đó, để nói với người đó vài câu và để khóc một chút cho nguôi ngoai nỗi lòng.

Nhưng tất cả không hề diễn ra như dự đoán. Khi tôi mở mắt sẵn sàng hội ngộ với người quan trọng nhất, thứ đón chờ tôi lại là một bức tường, và hiện lên trên bức tường đó là một cái bóng trong ánh đèn vàng leo lét.

Tôi đối diện với cái bóng của chính mình. Mọi rào chắn giờ đây bị đập tan, tuôn trào ra thành nước mắt.

Tôi là một cái bóng.

Tôi là một cái bóng của quá khứ.

Tôi là một cái bóng của ước mơ.

Tôi là một cái bóng của sự ám ảnh.

Từ bao giờ tôi đã đánh mất người quan trọng nhất là bản thân mình để trở thành một cái bóng.

Cảm giác vô hình trong tâm khảm nay được hiện thực bằng một cái bóng sừng sững trước mặt, tôi run rẩy đối diện với nỗi sợ hãi to lớn nhất mà không thể trốn chạy. Trong khoảng khắc ấy, tôi thấu hiểu sâu sắc hoàn cảnh của mình hiện tại, và không có lựa chọn nào khác hơn là phải thay đổi.

b%C3%B3ng%20t%E1%BB%91i

Nếu không muốn trở thành một cái bóng thì hãy tự mình tỏa sáng

Sau khóa học, dĩ nhiên tôi không xuất thần trở thành người khác, chỉ là hạt giống nội lực bên trong đã tách vỏ và nảy mầm.

Tôi yêu thương và trân trọng bản thân hơn, trân trọng cả niềm đam mê quý giá mà tôi may mắn có được. Tôi tha thứ cho những lỗi lầm của mình trong quá khứ, rộng lượng với sự chưa hoàn thiện của bản thân. Con đường đến ước mơ còn dài và xa lắm, tôi cần phải cải thiện rất nhiều điều. Chạy nước rút trên con đường marathon tới thành công là điều không thể, nếu đã vậy thì nên tận hưởng từng chặng đường mình đi qua.

Niềm đam mê của tôi giờ có nhiều mùi vị khác nhau, cay đắng có, chua xót có, nhưng vẫn không hề thiếu cảm giác ngọt ngào. Sự ngọt ngào ấy đến từ một tình yêu sâu sắc. Tôi viết đơn giản vì tôi yêu viết. Viết lách truyền cảm hứng và tạo nên ý nghĩa mỗi ngày tôi sống. Khi tôi biến đam mê thành nhiên liệu và động lực để tiến lên, tôi tự cho phép mình tìm thấy ánh sáng từ bên trong.

Ánh sáng nội tâm xua đi cái bóng và ánh sáng rực rỡ nhất là thứ ánh sáng ở trong tăm tối.

Lần cuối cùng tôi sống như một cái bóng là lần đâu tiên tôi thấy mình tỏa sáng.

9 Likes

Chúc mừng bạn đã có thể thoát ra những cái bóng luôn kìm hãm sự thành công.
Và chúc bạn càng đạt nhiều thành công hơn nữa nha :heart_eyes::heart:

1 Like

Chị ơi, cảm ơn chị đã viết bài này, đầy tâm huyết và đáng học hỏi. Phong cách viết của chị rất hay, em mong sẽ được đọc nhiều bài như thế này trong tương lai ạ! ^^

1 Like

mình thích câu này quá đi, chúc bạn sẽ luôn sáng chói lóa nha, cảm ơn bài viết ý nghĩa của bạn :smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

Cám ơn bạn Gin nhé. Chúc bạn một ngày đáng yêu :smiling_face_with_three_hearts:

Cám ơn bạn nhá. Bạn cũng là một vì sao đấy, chúng mình cùng tỏa sáng nhé :star_struck::star_struck::star_struck:

1 Like

Cám ơn Nhi nhiều, chúc bạn một ngày đáng yêu nhá :heart::heart::heart:

1 Like

@nguyen_trang Sang đã đọc bài viết của Trang rồi nè. Rất thích cách Trang theo đuổi niềm đam mê. Và Sang bị ấn tượng câu nói này: " Trong bóng tối, một người sẽ không có bóng". Trang biết không? Sự chênh vênh trong cuộc sống này ai cũng trải qua, nhưng nếu ta biết thả lỏng bản thân một chút, Sang nghĩ là mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn. Điều quan trọng là Sang thích cách viết của Trang, câu từ đọc rất là “mượt”.

1 Like

Buổi sáng mà đc đọc nhận xét của Sang thật đáng iu quá. Chúc bạn một ngày vui vẻ :))))

1 Like