Lần cuối chúng mình là bạn

Tình bạn của chúng mình giờ tựa chỉ còn như màn sương đêm nhẹ tan biến vào nắng sớm ban mai. Tại sao chúng mình lại không còn là bạn khi qua mùa hè năm ấy. Mình vẫn luôn đợi bạn nhưng bạn đã quay lưng lại và giờ hai ta đã trở thành người xa lạ. Mình luôn hối tiếc về điều này. Những buổi chiều hai ta rong ruổi khắp cánh đồng bắt châu chấu, cào cào, những đêm đi bắt ve sầu, những trưa hè oi nóng cùng chơi đồ hàng, nghịch nước ở các con mương nho nhỏ. Tuổi thơ thật đáng giá khi có bạn. Bạn đã làm cho tuổi thơ của mình trọn vẹn, đầy niềm vui tiếng cười. Có lẽ đó là mùa hè cuối tươi đẹp nhất trong kí ức của mình. Mình luôn đợi cậu nói " Chúng mình vẫn là bạn nhé". Nhưng có một rào cản giữa hai chúng ta. Tại sao lại là giới tính, tại sao lại là khác lớp? Do hai ta quá ngại ngùng, không ai dám mờ lời trước và từ đó đến giờ cũng gần 10 năm bạn và tôi không nói chuyện. Mình hồi đó tại sao đến một câu cũng không dám nói. Để giờ đây chỉ trách rằng mình đã mất người bạn hiểu mình nhất. Qua đây mình đã nhận ra rằng đừng ngại ngùng trước điều chúng ta muốn , đối mặt , chia sẻ ,thẳng thắn nói ra. (Lần đầu viết bài có sai sót mong mọi người giúp đỡ, cảm ơn mọi người đã đọc bài)

5 Likes

bài viết của bạn ngắn gọn nhưng chứa chan đầy cảm xúc,theo mình thì bạn nên chèn thêm hình vào nha, mình sẽ ủng hộ bạn :partying_face::partying_face::partying_face: cố lên

1 Like

Cũng đã từng có một người bạn tuổi thơ như vậy. Bài viết của bạn rất hay, chúc bạn sẽ tìm được người bạn hiểu được mình.

1 Like