Lần cuối cùng tôi thoát khỏi cái gọi là địa ngục của sự bắt nạt

À chuyện này xảy ra rất lâu rồi , đó là lúc mà tôi bắt đầu học lớp sáu và đó cũng chính là sự khởi đầu cho sự bắt nạt của tôi , cánh cửa địa ngục đó đã mở ra .
Năm đó , tôi là một đứa không hề nổi bật , là một đứa chỉ suốt ngày mang khuôn mặt chán ngắt , âm u , thờ ơ với tất cả mọi thứ , chả quan tâm lấy một ai bởi có quan tâm thì họ cũng chả biết đến tôi , tôi ở trong thế giới này được gọi là vô hình , không hề tồn tại . Những đứa bạn trong lớp chả một ai thèm quan tâm lấy tôi , chả ai chơi với loại như tôi và tụi nó luôn gọi tôi và coi tôi là đứa tự kỉ … mà cũng phải thôi , tôi thật sự là một đứa tự kỉ mà .
Hằng ngày , hằng ngày tôi vẫn vậy , như một không khí thổi qua , tụi nó có lúc chán luôn lấy tôi ra làm một cái bia , một trò chơi bằng cách chế giễu tôi , nói xấu tôi , xầm xì to nhỏ . Tôi nhớ có một lần vào năm lớp bảy , tôi ăn có một loại trái cây , đó là xoài chấm mắm ruốc , thế là các bạn biết sau đó rồi .
Giờ ra chơi , đó là thời điểm vui chơi và lấp đầy cái bụng đã trải qua những tiết học dài đằng đẵng , tôi cũng rất đói nên đã chờ suốt để xuống mua một cây xoài , tôi cứ suy nghĩ nên ăn kèm với gì : muối hay mắm ruốc , một hồi lâu sau tôi quyết định :
– Xoài mà ăn với mắm ruốc là ngon hết sẩy con bà bẩy luôn – Tôi nói
Và tôi đã làm vậy , nó rất ngon . Giờ ra chơi đã hết , đó là tiết học môn Toán , lúc đó thầy kêu lớp cất hết tất cả sách vở vào cặp lấy giấy kiểm tra ra , đang yên đang lành bỗng mấy đám tụi nó cứ xì xào sau lưng tôi :
– Ế mày ơi hình như tao nghe mùi gì thum thủm đâu quanh đây * cười mỉa mai *
– Hình như tao cũng nghe thấy đấy mày , hình như là mùi mắm ruốc
– Không biết đứa nào thả nhỉ , hay con bàn nhất * ý nói là tôi *
– Phải nó không ta , haha , thúi ghê , hahha…
Tôi đã nghe những lời đó và nước mắt tôi từ đâu đã rơi , có bạn đã thấy tôi khóc và nói với đám người đó :
– Tụi mày im lặng coi , lấy giấy kiểm tra kìa
Tôi rất rất đau nhưng khi nghe bạn ấy nói vậy cũng vơi đi phần nào , sau đó lớp tôi làm bài kiểm tra , học lực của tôi không giỏi chỉ bình thường mà thôi , cứ tưởng chỉ có bạn bè khinh thường không quan tâm đến sự tồn tại của tôi , nhưng không chỉ có bạn bè mà có những giáo viên chỉ vì lợi ích của họ mà luôn chèn ép tôi nhất là bà cô chủ nhiệm .
Đây là bà cô chủ nhiệm lớp sáu của tôi , chủ nhiệm dạy môn Toán , bà cô bên ngoài cười vui vậy thôi chứ bên trong thật sự là một người chỉ vì lợi ích cá nhân , ham mê vật chất , đứa trong lớp học bả , mua cho bả đồ ăn ngon , khen bả một chút thôi , tự khắc bả đổ liền , bả mê liền , thích liền , kiểm tra thì bả toàn cho điểm cao vì tụi nó biết trước đề ; còn đứa nào không học thêm bả thì bả cho điểm thấp , có hai lý do : một là chả biết trước đề và hai là không học bả , bả cho đì . Đó chính là lý do tôi ghét con người như vậy , u mê bởi vật chất , làm mất đi phầm chất của một giáo viên . Và người mà bả thường hay ngắm chuẩn nhất , suốt đời nhất khi bả còn chủ nhiệm lớp đó là tôi – người luôn luôn thường xuyên bị bả nhắm đến , tôi chả làm gì cả , “ nằm không cũng trúng đạn nhỉ ” nên tôi luôn là tâm điểm nổi nhất của lớp .
Có lần giờ học môn Toán , có một câu bài tập trong đó đứng lên trả lời , tôi thì rất bị gọi những câu mà mình không biết , nếu không sẽ là trò cười cho tụi nó , nên có câu dễ tôi đứng lên trả lời , nhưng khuôn mặt của tụi nó lẫn bà cô chủ nhiệm chỉ có một câu khinh :
– Má câu dễ , khôn thật , còn câu khó thì không trả lời được , ngu chưa từng thấy
Trả lời xong tôi có nhìn qua biểu cảm đó cảm giác rất khó chịu tưởng chừng được khen nhưng không ngờ , tôi chỉ an ủi bản thân rằng :
– Tôi chỉ trả lời câu hỏi nằm trong phạm vi hiểu biết của tôi thôi , tôi chả làm gì sai
Cứ như vậy , tiết học trôi qua một cách êm đềm , thật sự , lúc tôi đăng ký học thêm bả với cái lý do không muốn bả nhắm đến đì thêm nữa , giáo viên mà muốn làm gì chả được , nhưng vẫn kết quả như vậy , bởi gia đình tôi là một gia đình không ham quà cáp hay tặng gì cả chỉ có đóng tiền học , không phải a dua nịnh hót nên điều đó đã làm bả càng thêm ghét tôi thêm , cha mẹ tôi cũng chả ưa gì bả , khi chấm điểm thì bả cho tôi một con số rất tròn trịa và lại còn viết sai chính tả trong bài kiểm tra của tôi , thật chả biết nói làm sao với bà cô này , mẹ tôi có khi tức điên lên lại nhà phản ánh bả thế là mẹ tôi là người chiến thắng , về nhà mẹ tôi chỉ nói tôi một câu :
– Con hãy ráng chịu đựng hết năm này , lên lớp bảy con sẽ không cần gặp bà hắc ám này nữa
Phải nhỉ , lên lớp bảy thì bà cô này đâu còn chủ nhiệm nữa , nên tôi nghe theo mẹ tôi ráng mà chịu được và cuối cùng tôi cũng thoát . Tưởng đã thoát thì lại vẫn như vậy , tiếp tục học chung với tụi lớp tôi và cũng gặp được một giáo viên chủ nhiệm thân thiết lắm mà còn ác hơn nữa , tôi than với đời :
– Trời ơi , tôi có làm gì đâu , mà lại cho tôi sự đãi ngộ to lớn thế này , chắc kiếp trước có đụng độ hay nợ nần gì nè – Tôi khóc như mưa một cách âm thầm
Thế là tôi đành phải chịu đựng thêm một năm nữa . Và tại đây cuộc địa ngục dành cho tôi lại bắt đầu , có nhớ tôi đã kể trên rồi đấy tôi bị chế giễu vì ăn phải thức ăn không được thơm cho lắm , bọn nó được một phen cười đã đời . Đây là lần đầu tiên tôi thấy một cuộc đánh nhau tới nỗi máu chảy ngay trước mặt tôi như vậy , lần đó là có một đứa trong lớp tôi làm một chuyện gì đó dẫn tới đại ca phải ra mặt , tên đó cầm một chiếc màu đỏ hầm hầm vào lớp tôi theo sau là những đàn em lớp sáu cũng rất đông và hùng hổ , gọi tên đứa trong lớp tôi ra , tuy gọi là đàm phán với đại ca nhưng lại bất thành , cậu ta được đại ca thưởng cho một chiếc ghế đang cầm trên tay vào đầu thế là máu chảy ròng ròng mà có điều tôi muốn thắc mắc với tụi nó rằng đánh đâu không đánh lại ngay trước mắt tôi chỗ tôi đang ngồi , đó là lần đầu tiên tôi thấy máu mà gần như vậy và lúc đó tôi đã cầu rằng đừng học chung với tên đại ca này …… nhưng điều đó là bất khả thi …. năm lớp tám … các bạn biết đó người xưa có câu “ oan gia ngõ hẹp ” , “ ghét của nào trời cho của đó ” , phải tôi đã chung trường lại chung lớp với tên đại ca đó , lúc đó tôi đơ người miệng tôi giật giật than với trời trong đầu :
– Rốt cuộc tôi đã làm gì sai ? Tôi là ai ? Đây là đâu ? Hắn là ai ? Tại sao ? ôi trời ơi ai cứu tôi đi , không muốn đâu
Nhưng sau đó tôi bình tĩnh an ủi bản thân :
– Không sao mình cứ tự nhiên như bình thường , không đụng chạm tên đó cũng được , chịu đựng một năm thôi mà đâu sao haha
Tôi đã nghĩ theo một cách đơn giản nhưng đời đâu như mơ , trò chơi bắt nạt lần này có sự góp mặt của vị đại ca khi tên đó nhắm vào tôi , hùa theo mấy đứa trong lớp trêu chọc tôi , còn có những lần cá cược của tên đó với những đứa trong lớp rằng nếu cua được tôi trong vòng 5 phút hay 10 phút thì tên đó được lợi , lúc đó tôi giống như một món hàng để trao đổi vậy , tôi không làm gì , cứ nghe nhạc và tiếp tục không gian riêng của mình , tên đó ngồi bên cạnh cũng thấy chán tính dựa vào tôi nhưng lại gặp ánh mắt của tôi nên tên đó không dựa mà ra chỗ khác , có lần tên đó ngồi ở trước phòng thực hành tôi lúc đó đi mua đồ đi ngang thì thấy tên đó , tôi phải tránh nếu không sẽ gặp phiền phức , thế là tôi cứ hiên ngang mà đi bỗng tên đó gọi tên tôi , tôi quay lại thì tự nhiên tên đó lại nói yêu tôi , tôi nghĩ chắc thằng này bị khùng nên buộc miệng chửi tên đó rồi ba chân bốn cằng đi nhanh về lớp , hú hồn cũng may chả bị sao cả …. thật ra tôi biết tên đó cũng chỉ là chơi qua đường , lời nói yêu đó với tôi thật chất của chỉ là những lời tán gái mà thôi , tên đó cũng dùng những lời mật ngọt để tán những đứa con gái lớp tôi . Còn có một chuyện bá đạo hơn nữa là thế này có một cô giáo dạy môn Toán cũng không có gì là khó chỉ là chưa hiểu cô hơn thôi , nhưng mấy đứa trong lớp lại không thích cô nên đã lập một cái danh sách ai không không đồng ý cô này dạy lớp thì ký tên vào cái danh sách phản đối cô dạy Toán lớp rồi đưa lên kiến nghị nhà trường , bá đạo thật chứ , tôi cũng không ngờ luôn , tôi thì học yếu Toán vừa hay nhà cô cũng gần nhà tôi trong hẻm nên tôi đi học thêm cô , cô nhìn khó vậy thôi nhưng thương yêu học trò mình không giống những cô giáo trước đây vì vật chất , mà thật lòng yêu thương học trò , dạy học tận tâm nhưng khi cô nghe lớp lập danh sách phản đối cô dạy cô rất đau lòng , chuyện trong lớp thật chất toàn là tôi nói cho cô , cô hỏi thì trả lời thôi , nhưng tôi đoán chắc thế nào bọn nó sẽ nghi kẻ gián điệp nào thôi nên tôi chuẩn bị tâm lý hết rồi chả sợ gì cả , bắt được gián điệp là tôi thì sao , bắt nạt tôi thì sao , tôi chả quan tâm tuy rất lo và sợ nhưng luôn bình tĩnh vì nếu thể hiện ra nỗi sợ đó chẳng khác nào tự thú nhận là mình , có nhiều đứa không rảnh chuyện bao đồng nên không tham gia trong đó có tôi , ai không đe đọa lại nhắm vào tôi , lần này tôi không ký , bọn nó liền hù dọa tôi nếu tôi không ký tụi nó sẽ nghi tôi là gián điệp , bắt nạt tôi , và như tôi đã nói cũng chả sao … tôi đã quen rồi .
Mọi chuyện cũng dần trôi theo thời gian , cái danh sách đó cũng tiêu tàn vì chả ai rảnh mà để ý những cái đó , cô ấy cứ dạy dần dần cũng thân với nhau , chả phải như vậy tốt hơn sao , tôi thì cũng như bình thường , giờ học thể dục cứ chơi một mình làm tới vì chả ai chới với một đứa tự kỉ như tôi , nhiều lúc tới giờ thể dục đợi cổng ra sân sau tôi liền được thưởng một tàn hơi mùi thuốc lá của tên đại ca đó , thuốc lá là thứ tôi ghét nhất và tôi cứ bịt mũi hoặc nín thở có khi tôi lại ho và cứ thế mãi cho đến khi tôi học lớp tám và chín , tôi đều trở thành trò chơi giải trí cho bọn nó , cho dù có nói mẹ thì mẹ cũng chỉ coi mình chỉ là đứa yếu đuối luôn làm mẹ lo lắng không thôi nên cứ thế tiếp tục chịu đựng một mình thà như vậy còn đỡ hơn làm mẹ phải lo lắng , có lần giờ học thêm môn văn , có hai đứa ngồi chung với tôi kêu tôi ra chỗ nào đó ngồi mục đích chỉ để nói xấu tôi , tôi biết chứ nhưng tôi không ngốc mà dời chỗ ngồi , vì đây là chỗ của tôi , tôi cứ ngồi , hai đứa nó cứ nói xấu sau lưng tôi , chế giễu tôi , mắt tôi lúc nào đã đỏ hoe có khi lại rơi nước mắt nhưng cứ giữ bình tĩnh vì mình chả làm sai hay đụng đến ai mặc kệ đời nói gì tôi vẫn sống tốt , khi tốt nghiệp năm lớp chín tôi đã nghĩ mình đã thoát khỏi sự bắt nạt nhưng đến năm cấp ba tôi lại bắt đầu cuộc sống địa ngục này .
Họ lại dùng những lời nói đó làm cho tôi cảm thấy rất đau không khác gì năm cấp hai , như là :
– Bạn có thể nào đeo mắt kính lên không ? * đó là lúc tôi thao kính lau lại kính chỉ bởi câu đó tôi luôn cúi xuống để lau kính hoặc nhắm mắt lau kính xong thì đeo lên đã thành thói quen lúc nào không hay *
– Trời đứa nào làm bài như vậy haha , con đó ngu chưa từng thấy …. * đó là khi cô đọc bài của tôi nhưng lại không nói tên , tôi chỉ làm lộn bài thôi nhưng đã trở thành đề tài giải trí để bọn nó chế giễu tôi nếu biết là tôi chắc lúc đó cũng chỉ chết *
Nhưng tôi lại có những người bạn và cả một người bạn trong lớp không chê tôi tự kỉ mà vẫn quan tâm , giúp đỡ tôi … tôi thấy mình là người hạnh phúc hơn những người khác . Điều đó thật là quý .
Đó là câu chuyện của tôi , một câu chuyện tôi không muốn nhớ lại …mà nhờ vậy mà tôi học cách trở thành một con người mạnh mẽ tuy là không phải hoàn toàn nhưng có một chút là đủ , giờ đây tôi đã thoát khỏi cái gọi là địa ngục của sự bắt bạt về tinh thần này , tuy rằng nó là ám ảnh trong đời tôi nhưng nó cũng là một thử thách tôi buộc phải vượt qua . Nên tôi chỉ khuyên những ai giống như hoàn cảnh của tôi thì đừng nên chùn bước để rồi tìm lấy con đường cái chết kết thúc cuộc đời mình , mà phải nghĩ thoáng bởi cuộc đời là do mình tự định đoạt , bởi đời người cũng chỉ có một mà thôi , bản thân được cha mẹ sinh ra nên hãy biết quý trọng sinh mạng này ; còn những người luôn bắt nạt người khác thì nên coi lại cách sống của mình nó có thoải mái khi bắt nạt người khác chỉ vì lý do là thích thôi , đó là điều không nên , vì ai cũng như ai , trong trường trong nhà thì được nhà trường , người thân bảo vệ che chở nhưng khi ra đời là bản thân tự lo . nếu đặt bản thân vào hoàn cảnh của người bị bắt nạt thì sẽ hiểu được họ như thế nào , sửa đổi hay vẫn tiếp tục là do bạn , không ai can thiệp vào được .

6 Likes

bài viết của bạn rất hay, và ý nghĩ, thêm vài bức hình nữa là ok lun

1 Like

Đừng quan tâm đến người làm tổn thương bạn, họ không đáng. Cũng đừng chấp nhặt với họ, trẻ con không suy nghĩ được nhiều đâu
Tôi cũng từng bị nói là tự kỉ, nhưng có lẽ cấp 2 của tôi không tồi tệ như của bạn. Bạn biết lí do điều đó xảy ra mà, tại bạn chưa thể bắt nhịp với họ thôi. Còn tôi của cấp 2 luôn tự tách mình ra khỏi bạn bè, không nói chuyện, không để ý, quan tâm bất cứ điều gì.Tất cả những ấm ức của tôi đã nằm lại trong 1 cuốn sổ.
Và đừng nghĩ mình tự kỉ nhé, một người bạn mình vô tình quen nói với tôi rằng: " Anh nghĩ em không phải tự kỉ đâu. Ở chỗ anh người ta bị nhiều, nhưng người ta không biết điều đó " . Cô giáo mình cũng nói tự kỉ là bẩm sinh không chữa được, bạn có thể chia sẻ thế này thì không phải tự kỉ đâu
Cố lên :grin:

2 Likes

mình cảm ơn bạn , tuy đó là quá khứ của mình , muốn quên cũng không quên được nhưng mình đã coi nó như một cách để bản thân mạnh mẽ hơn thôi , bây giờ mình đỡ hơn trước rất nhiều tuy rằng cũng có gặp lại như hồi quá khứ nhưng nó cũng chả hề hấn gì với mình nên mình cũng không cảm thấy buồn nữa vì quanh mình còn rất nhiều bạn luôn bên cạnh , chia sẻ và giúp đỡ mình , và những người đã từng bắt nạt mình tuy là rất muốn trả thù nhưng nếu làm vậy thì chả khác gì họ , cứ thế bỏ qua và trở thành bạn . Và cũng cảm ơn bạn đã chia sẻ với bài viết của mình , đây là bài viết đầu tiên mà mình viết trên mái nhà chung nên mình rất vui , mong mọi người chiếu cố mình nhiều thêm . :smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

bài của bạn hay lắm! nếu kể thêm về những người bạn đã ở bên bạn thì perfect lun! hi hi! :grin::grin::grin:

1 Like

Chức bạn có một cuộc sống vui vẻ nhé, bài viết thật sự rất hay.:smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

mình cũng bị y hệt như thế đấy! Vừa năm trước thôi, mình khóc, mình hận, cuối cùng cũng chả được gì, vả lại chúng nó còn tạo động lực cho mình học tốt hơn và giật lun vị trí top 1 cao điểm lớp trong năm học của con “át chủ bài” nói xấu mình. Hả dạ ghê, cũng cảm ơn tụi nó vì đã tạo động lực ngầm cho mình. Mình mong bạn cũng sẽ cố lên vì: Không có áp lực, không có kim cương và cây sồi cao lớn lớn lên trong gió ngược.
Cùng nhau cố lên nha, năm học sau chắc tụi nó vẫn nói xấu xân xi xỉa xói mình nữa thôi! Mà kệ đi! Mong chúng ta vượt qua đc kiếp nạn này.
Đây là bài của mk, mong bạn ủng hộ + cho mk lời khuyên nha, cảm ơn bn: Lần cuối cùng tôi chưa bị “điếc miệng đời”

3 Likes