Lần cuối cùng tôi chưa bị "điếc miệng đời"

Chào bạn, tôi không hiểu tại sao bạn lại có cơ duyên với tôi như thế - bạn đã nhấp chuột vào bài của tôi, có thể do là cái tựa đề khá quái đản hoặc cũng có thể do bạn tò mò, sao cũng được, tôi sẽ làm bạn cảm thấy đúng đắn khi chọn đọc bài viết này, nào tiếp thôi! :airplane:
Trải nghiệm cuộc sống :ribbon: của mỗi chúng ta là điều không thể nào đánh đổi được, càng không thể so sánh được với những điều được học ở trường :school:. Nó mang lại cho ta những bài học hữu ích và vô hình chung cho ta nếm trải chữ “đời”. Dù cho bạn đang ở độ tuổi nào đi nữa, chỉ cần bạn chịu trải nghiệm, chịu bức phá và chịu sống với đam mê của mình thì thì cho dù có làm việc :high_heel: gì cũng là hạnh phúc, là trải nghiệm tuyệt vời, tất nhiên là chông gai luôn chờ đó :woman_zombie::guardsman:, để thử thách bạn, thử thách nội tâm sâu thẩm của bạn và đánh giá xem bạn có đủ điều kiện để thành công chưa, thế nên đừng ngại trải nghiêm đừng ngại thử thách và đừng ngại…đừng ngại gì thì bạn sẽ biết sau khi đọc xong câu chuyện khá là thú dị sau đây:
image
Từ nhỏ, cha mẹ, ông bà đã đặt sẵn cho tôi một cái khuôn ngay ngắn, rằng phải học thật giỏi, lớn lên làm bác sĩ, về hưu thì ở nhà mở phòng mạch kiếm tiền, và lúc đầu tôi cứ nghĩ như thế là đúng và chắc rằng tôi sẽ có một cuộc đời hạnh phúc, cho đến khi…
“Mình có thật sự muốn làm bác sĩ không?” - tôi tự hỏi bản thân sau khi vừa đọc xong quyển “Nhà giả kim” nổi tiếng của nhà văn Paul Coelho, lúc đó tôi cảm thấy mông lung không tưởng và vô cùng khó xử, cùng khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi vô tình cảm nhận được sự quan trọng của quyền được lựa chọn mà con người sở hữu, quyền của sự ước mơ, lòng khao khát được nổi bật và được cống hiến. Tôi đang bị kẹt lại giữa mớ suy nghĩ hỗn độn này, bối rối, chưa thể thấy đường ra, phải chăng đây là một thử thách. Có thể đã giống như Paul Coelho nói: *

“Cuộc sống có cách riêng để thử thách ý chí của một người, có thể là để mọi chuyện xảy ra cùng một lúc hoặc chẳng có chuyện gì xảy ra cả.”

:thought_balloon: Tôi không hiểu rằng mình phải như thế nào cả, tôi lên internet, lục tung tất cả các trang mạng về đam mê, sở thích và cả cách để hiểu chính mình, vừa hay lúc đấy lại tìm thấy bài trắc nghiệm nghề nghiệp và…sau 30’ chăm chỉ làm, tôi đã hiểu ra rằng thuộc kiểu người lãnh đạo - một bí ẩn đã được khai quật - tôi hiểu rồi !
image
Qua trải nghiệm ấy, tôi muốn nói tiếp với bạn rằng: Đừng ngại khám phá bản thân
Bạn tôi ơi! Bạn có biết rằng lừa dối bản thân chính là sai lầm tai hại nhất quả đất, và đương nhiên dẫn đến sự thất bại về sau. Thế nên, muốn khám phá thành công :man_office_worker:, khám phá thế giới :earth_americas: thì trước tiên hãy khám phá bản thân cái đã. :revolving_hearts:. Một số câu hỏi tôi rút ra được chắc hẳn có thể cho bạn sự tham khảo đấy:

  1. Bạn cần thêm điều gì trong cuộc đời này?
  2. Điều gì làm bạn thấy vui vẻ ở hiện tại?
  3. Điều gì đang đi đúng hướng trong cuộc đời bạn?
  4. Những điều mà bạn biết ơn? Liệt kê ít nhất 10 điều.
  5. Trong tuần này bạn đã làm được điều gì thú vị/đáng nhớ?
  6. Liệt kê tất cả những thành công nho nhỏ của bạn.
  7. Điều gì đang làm phiền lòng bạn? Tại sao?
  8. Những điều ưu tiên của bạn ở hiện tại?
  9. Bạn yêu điều gì về bản thân?
  10. Người quan trọng nhất đối với bạn ở hiện tại? Tại sao
  11. Nếu bạn có thế chia sẻ một lời nhắn với cả thế giới, bạn sẽ chia sẻ điều gì?
  12. Nếu bạn không bị giới hạn về thời gian, điều gì bạn sẽ làm đầu tiên?
  13. Điều gì đang rút cạn sức lực của bạn? Bạn có thể cải thiện điều đó như thế nào?
  14. Một ngày lý tưởng của bạn là như thế nào?
  15. Điều gì khiến cho bạn cảm thấy thật đáng sống? Lần cuối cùng bạn cảm thấy như vậy là khi nào?
  16. Điều gì/Ai truyền cảm hứng cho bạn nhất? Tại sao bạn lại bị cuốn theo nguồn cảm hứng đó?
  17. Nỗi đau của bạn bắt nguồn từ đâu? Bạn cần làm thế nào để xoa dịu nỗi đau đó?
  18. Điểm mạnh của bạn là gì? Điều gì bạn giỏi nhất?
  19. Điều gì bạn rất muốn làm nhưng vẫn sợ chưa dám làm?
  20. Bạn muốn sống một cuộc đời lý tưởng ở nơi nào?
  21. Khi nào bạn đã làm được một điều mà bạn nghĩ mình sẽ không bao giờ làm được?
  22. Lúc cuối đời thì bạn muốn để lại gia tài gì?

:revolving_hearts: Đó là những gợi ý của tôi, hãy đọc kĩ càng, trả lời thành thật và bạn sẽ nhận được kết quả xứng đáng, bạn sẽ hiểu rằng bạn là ai và bạn nên thuộc về nơi nào…
:ribbon:Tôi rất mong bạn xem bài của tôi là một chương trong cuốn sách nào đó mà bạn có thể vừa đọc vừa thực hành, đó chính là hy vọng lớn nhất của tôi đối với bài viết này, cũng sẽ là 1 phần trong gia tài của tôi để lại cho thế giới, hihi :earth_americas:. Tôi mong được cống hiến và mong mỗi người đã đọc bất kì bài viết nào của tôi cũng sẽ học được những gì họ chưa hề biết trước đây, đó là mong muốn, và cũng là Đam Mê
Tiếp tục với câu chuyện của tôi nhé :airplane::hourglass_flowing_sand:, thì sau khi vật lộn một thời gian để tìm ra nguyên lý sống cho chính bản thân :blush: và hiểu rằng mình là ai :clap: thì tôi :woman_student::man_teacher::man_health_worker::woman_shrugging::woman_judge::ok_woman::ok_woman: … vẫn chưa biết mình nên làm nghề gì luôn, thật sự. Tôi có ước mơ ( đừng cười nhé) với nghệ thuật…viết lách có lẽ bạn nghĩ đó chỉ là 1 ước mơ trẻ con rồi sẽ trôi nhanh qua đầu như nước dội lá khoai. Lúc đầu tôi cũng nghĩ như thế!. Nói thật là thích viết lắm, nhưng cứ nghĩ đó là 1 nghề không ổn định, nên mau chóng quên nó đi, mãi đến giờ thì ý nghĩ đó lại xuất hiện, sau bao lần bị tôi đè đầu xuống nước :sweat_drops: :sweat_smile:, tôi chợt nhận ra: có phải đó là dấu hiệu không! Như cậu bé chăn cừu trong Nhà giả kim vậy. Có lẽ tôi sẽ phải suy nghĩ kĩ lại, dẫu sau thì những tin đồn đó cũng do “miệng đời” mà ra, nghề nhà văn tệ cũng do " miệng đời " bịa đặt, nếu cứ nghe theo mấy cái “miệng” ấy thì đâu có những nhà văn lừng danh trên thế giới. Tôi quyết định rồi, tôi sẽ theo đuổi nó ( dù cho có bị nó đuổi ). Và đó là lần cuối cùng tôi nghe những gì người ta đàm tiếu sau lưng, tôi sẽ chạy theo mơ ước thật sự của mình, tôi đã chính thức “điếc miệng đời” từ đó…
:wink: Hôm nay khi đang chạm nhẹ lên bàn phím, tôi bất giác nhớ đến bài viết còn dang dở, đương nhiên là không thể để nó trở thành “Một câu chuyện dở dang” như của O.Henry rồi. Bạn có biết không, sau những lần tìm kiếm mục tiêu cho tương lai tôi đã quyết định rằng…à mà bạn cũng biết rồi ha, tôi vừa học được một bài học mới là không thể chỉ có một kế hoạch được, mà phải có nhiều kế hoạch cho tương lai, hay giải thích rõ hơn là hết đường này thì bạn vẫn còn đường khác ấy, và tôi đã chọn đi theo ước mơ, thì vẫn phải tính kế tiếp theo nếu như không thành công chứ. Ý của tôi không phải là nếu như bạn làm việc với ước mơ mà không có tiền thì sẽ chuyển qua việc khác, hoàn toàn không, bạn nhé! Ý của tôi là nếu sau này tôi làm 1 việc không thành công thì tôi sẽ làm việc khác để kiếm cơm :rice: nhưng tôi vẫn sẽ giữ ước mơ đó. Bạn phải biết nhiều thứ, có nhiều sở trường chứ ! Nè, ví như là bạn đi, bạn muốn làm một CEO hay bên marketing gì đó thì từ nhỏ, có phải cả giáo viên và phụ huynh đều sẽ bảo bạn rằng, chỉ cần có thành tích học tập tốt, bạn có thể học nghiên cứu sinh cũng có thể làm việc tại một công ty tốt, nhiều công ty đều đang đổ xô tranh giành sinh viên ưu tú :woman_student::man_student:. Cũng là một phần thôi, vì họ chỉ có 1 sở trường, đó là: học, ví dụ nhé: Hãy tưởng tượng bạn là thủ khoa, ra trường được bao nhiêu công ty săn đón, đương nhiên là bạn sẽ chọn công ty bạn ưng nhất, đúng hông? Đang làm trong một công ty “ngon lành” mà đột nhiên thua lỗ chuẩn bị phá sản? Bạn sẽ thế nào? Đường đường là thủ khoa lại thất nghiệp sao? Với những thay đổi và phát triển của thời đại, rõ ràng tập trung hết sức lực và thời gian vào một kỹ năng duy nhất là một việc vô cùng nguy hiểm. Chỉ dựa vào một nguồn thu thôi thì rất có thể bạn sẽ phải đối mặt với một tương lai đáng lo ngại :-1: , đó chính là một ngày nào đó, nguồn thu nhập này của bạn bỗng nhiên sa sút thậm chí dừng lại, do đó, cách ứng phó tốt nhất chính là lập kế hoạch vào thời kì công việc toàn thời gian đang phát triển mạnh mẽ :star_struck: , mà không phải đợi đến khi điều bất trắc xảy ra :thinking: mới đắn đo suy nghĩ. :ok_hand:. Bạn ơi, Đừng ngại lo xa.
:shamrock: Thế nên, cho dù tôi có sống với ước mơ thì cũng sẽ dự trù với sở trường của mình, như đã nói ở tuốt trên thì tôi là dạng người “lãnh đạo”, nên nghề thứ 2, đó là nghề…tạm thời chưa suy nghĩ ra nhưng chắc sẽ sớm thôi.
:smiling_face_with_three_hearts: Dù gì đi nữa tôi cũng còn 1 tương lai rất dài phía trước, tôi tin rằng " dấu hiệu" của ước mơ vẫn sẽ còn xuất hiện với tôi và giúp tôi khẳng định một đam mê đích thực - viết lách, một đam mê bị “điếc miệng đời”, có thể tôi sẽ là 1 nhà văn, 1 bác sĩ, 1 CEO , 1 người lãnh đạo hay là ai đó, tôi cũng chưa rõ, nhưng tôi tin rằng với ước mơ và thế mạnh “lãnh đạo” của tôi, sớm muộn gì cũng có một nghề nghiệp phù hợp. Tôi tin rằng đam mê đích thực sẽ dẫn chúng ta đến một cuộc đời bất tử đầy chông gai nhưng cũng đầy quả ngọt. Nếu cuộc đời xô tôi ngã 7 lần tôi sẽ đứng dậy 8 lần - và tôi mong bạn cũng vậy.
:gift_heart: Cảm ơn bạn vì đã dành thời gian quý báu ra đọc bài của tôi, xin chúc những bạn đang theo đuổi đam mê sẽ thành công và cho dù có bao khó khăn trắc trở, xin hãy nhớ rằng, bạn không cô đơn, rằng : Khi bạn khao khát một điều gì đó, cả vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được nó.
À, xém nữa thì quên, khi thực hiện ước mơ, xin hãy làm theo 5 đừng mà tôi đúc kết được:

  • Đừng ngại trải nghiêm ( hãy dấn thân khi còn trẻ, hãy dũng cảm lên. Sẵn sàng đón nhận rủi ro. Không gì có thể thay thế được trải nghiệm cả. )
  • Đừng ngại thử thách ( vì kim cương hình thành nhờ áp lực)
  • Đừng ngại khám phá bản thân ( vì nói dối bản thân là sai lầm lớn nhất dẫn đến thất bại)
  • Đừng ngại lập kế hoạch cho tương lai ( hãy là người quy tắc, đừng là người tùy hứng, hãy dự bị cho thất bại, trong khi đang thành công)
  • Đừng quan tâm chi “miệng đời” đàm tiếu ( nhớ rõ rằng bạn sống có 1 lần, bạn sống cho bạn, không cho ai khác, bạn sống cho đam mê, không sống vì những cái miệng ăn không ngồi rồi)

:love_letter: Rồi sẽ sớm thôi, một ngày nào đó, tôi sẽ phối hợp được đam mê và thế mạnh của mình và quân bình chúng trong cuộc sống, tại đây - phòng tôi, ngày 12/8/2019, lúc 15:31p.m, tôi xin lập lời hứa rằng sẽ không để cuộc đời buông bỏ, tôi sẽ sống tốt hơn, cố gắng hoàn thiện bản thân mỗi ngày và đi tiếp mạnh mẽ trên đường đời phía trước, sẽ bỏ ngoài tai những khen chê sáo rỗng mà chuyên tâm phát triển chính mình.
:boom: Cảm ơn bạn nhiều lắm vì đã đọc bài viết này, bạn đã góp phần giúp tôi thực hiện ước mơ, bạn vừa bỏ vào lò nung 1 cây than to để nó tiếp tục cháy, cảm ơn bạn nhiều lắm, tôi mong rằng bài viết này đã giúp cả tôi lẫn bạn 1 khía cạnh nào đó, với tôi là được thỏa niềm đam mê, còn với bạn là vừa giúp 1 kẻ theo đuổi ước mơ chân chính .
:heartpulse: Chúc bạn và tôi theo đuổi được đam mê của mình.
:raised_hand_with_fingers_splayed::raised_hand::heart: Chào thân ái!

25 Likes

Cảm ơn bài viết của bạn rất nhiều! Bạn viết hay lắm :heart: Chúc bạn vui vẻ và thành công trong cuộc sống nha ^^

1 Like

Cảm ơn bạn nhiều nha :smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

mọi người ủng hộ Gia An nha :smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

Cảm ơn nha Minh Thư, hihi, moa moa :kissing_heart::kissing_heart:

1 Like

Hiện tại mình đang muốn trở thành một cô giáo dạy Văn. Nhưng mẹ mình lại hướng mình theo ngành sư phạm Anh vì nghĩ là nghề dạy Văn bây giờ khó kiếm việc, ít người học. Mình học Anh cũng ổn nên lúc đầu không có nghĩ nhiều lắm nhưng giờ lại thấy sợ bởi đó không phải nghề mình muốn, mà đã không thích thì rất khó thành công, cuộc sống cũng tẻ nhạt.
Giờ mình hoang mang thật sự luôn. Năm sau thi THPTQG rồi mà giờ vẫn chưa có mục đích rõ ràng nữa :pensive::pensive:

2 Likes

Mình có gợi ý cho bạn nhưng không biết bn mún nghe ko?

1 Like

Tất nhiên là có ạ. Bạn nói đi :heart: :heart::heart:

1 Like

Nếu Văn học là ước mơ của bn, còn Anh là nghề mẹ bn muốn, nếu như mình là bạn, mình sẽ chứng tỏ cho mẹ thấy rằng nghề Văn cũng bình đẳng như bao nghề khác, hãy tìm việc: dạy thêm Văn nè, viết bài thuê nè, hay những việc liên quan để kiếm tiền giúp nuôi sống bn( trong lúc học đại học), hãy dự trù nhìu việc(như mk nói ở trên bài) liên quan đến Văn, nói vs mẹ bn rằng nếu bạn học Anh mà ko thk thì cũng ko có làm việc đc đâu ( 45% sự thành công nhờ tình yêu công việc), rằng cuộc sống này bn sống 1 lần thui nếu bỏ lỡ ước mơ cả đời thì sẽ day dứt dù cho có giàu có cỡ nào, mình tin là 1 ng mẹ sẽ nghĩ cho con và mún con hp

3 Likes

Hãy làm 1 nghề chính ( cô giáo dạy văn ) và ngoài ra có thể đi dạy kèm, tổ chức phát triển bản thân ( vs 1 cô giáo dạy văn mình tin bn sẽ thuyết phúc đc mng ), hãy bồi đắp ước mơ của bạn, chúc bạn thành công

2 Likes

Bạn thấy như thế có đc ko? :blush::blush:

Cảm ơn lời khuyên của bạn nhiều nha. Bản thân mình cũng nghĩ dự trù nhiều hướng là tốt nhất. Mình đã tự hứa là dù sau này có dạy Văn hay Anh thì mình cũng sẽ thường xuyên viết sách, đọc Văn thật nhiều. Dù sao thì ở thời buổi này nếu chỉ đi theo sở thích thôi thì chưa đủ, phải theo nhu cầu của xã hội nữa.
Mà trước hết thì mình chắc chắn sẽ nói chuyện với mẹ mình lần nữa. Cảm ơn bạn và bài viết của bạn nhiều lắm nha :kissing_heart::heart::heart:

1 Like

Hihi, bạn quyết định thế nào cũng được miễn là bạn hp là mk cũng vui lây, chúc bạn thành công trên con đường đã chọn, có gì chỉ giáo thêm cho mk nha, mình vs Văn học hình như ko đi chung con đường :sweat_smile::sweat_smile:

1 Like

Chà bài dài á, rất hay lun, trông chuyên nghiệp luôn á. Cố gắng lên nhé ^^

1 Like

cảm ơn anh nha, nhất đinh sẽ cố gắng, chúc nhau thành công, còn giờ thì… ngủ ngon nha, bye bye :grinning: :zzz::zzz:

Bài viết của bạn rất tâm huyết , có rất nhiều thứ đáng suy ngẫm ở đây . Cám ơn vì mọi điều bạn làm

2 Likes

Mình rất vui khi đọc nhận xét của bn :kissing_heart::heart_eyes:chúc bạn ngày mới vui vẻ, thành công nha :wink:cảm ơn bn đã đọc và ủng hộ bài của mình

Bài của bạn dài quá nhưng cũng rất hay va ý nghĩa :smile::smile::smile:

1 Like

Hihi, vậy sau này mình sẽ cố gắng viết cô đọng lại cho ngắn gọn dễ hiểu hơn, cảm ơn bạn nhiều vì nhận xét này nha :kissing_heart::kissing_heart::kissing_heart:

1 Like

Mình cũng thích viết, nhưng mà là viết nhật ký, đến nay đã được gần 20 năm và mình vẫn tiếp tục duy trì thói quen đó, với mình thì đó là cách để lưu giữ lại kỷ niệm. Bạn hãy cứ kiên trì viết nhé. Vì sẽ có một độc giả luôn trung thành và yêu mến bạn, đó chính là bản thân bạn đấy.

1 Like