Lần cuối cùng tôi nói lời tạm biệt gia đình thương yêu ấy

Vì rất thích vận động nên năm thứ nhất đại học, tôi quyết tâm đăng ký học Karate – một câu lạc bộ nhỏ của trường. Câu lạc bộ khi ấy đã thực sự mang đến cho tôi một gia đình ấm áp với những người bạn mà cho đến tận bây giờ, sau một khoảng thời gian khá dài rời khỏi câu lạc bộ, chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau, đôi khi là tụ họp cùng nhau nhắc lại những câu chuyện mà lũ hiếu động chúng tôi từng trải qua. Vui có, buồn có, nụ cười có, cả những giọt nước mắt chia ly cũng có. Đối với tôi, đó cũng chính là những năm tháng với những hồi ức đẹp đẽ, vui vẻ nhất trong quãng đời sinh viên của tôi.

“Pành pành pành”, tiếng xe Win từ đầu cổng ký túc xá của anh thầy khiến cả lũ lố nhố chúng tôi biết rằng buổi tập sắp bắt đầu với bài thể lực khởi động khổ sai mà anh thầy vẫn tự nhận mình là Hitler (một vị tướng độc tài của đế chế Đức quốc xã) giao cho chúng tôi (tôi gọi là anh thầy vì hồi đó, thầy chúng tôi vẫn còn là sinh viên, hơn tôi có ba tuổi, bây giờ quay lại gọi là anh thầy chứ hồi đó ngoan lắm, gọi thầy xưng trò răm rắp). Hết chống đẩy lại quay sang nhảy cóc, xoạc ngang, xoạc dọc, đá đích… Thầy dành hẳn một phần ba buổi tập chỉ để chúng tôi khởi động thật kỹ càng, vì thực ra đối với những đứa mọt sách, èo uột suốt ngày cắm mặt vào máy vi tính như chúng tôi cần phải làm nóng cơ thể để tránh chấn thương và tăng khả năng chịu đựng. Đứa nào mới tham gia tập thì mệt thè lưỡi, có vẻ muốn bỏ. Nhưng qua vài buổi, cơ thể quen dần với cường độ vận động sẽ thấy tay chân linh hoạt và thể lực được cải thiện, mấy đứa lại bắt đầu thấy thích dần những buổi tập bị “ngược” đến khổ của anh thầy.

Vốn câu lạc bộ Karate không đông như câu lạc bộ Taewondo (thật ra thì thầy chủ nhiệm câu lạc bộ Taekwondo bằng tuổi thầy của chúng tôi nhưng thầy trông trẻ và đẹp trai hơn nhiều, cũng vì thầy là khuôn mặt thu hút sinh viên, nhất là các bạn nữ, nên câu lạc bộ bên đó lúc nào cũng rôm rả hơn bên chúng tôi), có những hôm lớp vắng, chỉ có gần chục bạn đến tập, thầy lại cho cả đội rèn những bài tập đối kháng, tìm xem đứa nào sở trường đòn gì để tự mình phát huy. Lúc cao hứng thì thầy dạy chúng tôi bài quyền mà chỉ ở trình độ đẳng (trình độ cao hơn đai đen) mới học tới. Lúc thời tiết dễ chịu, thầy ngồi và kể câu chuyện thời thiếu nhi dữ dội mà thầy đã trải qua, như thầy đã bén duyên với bộ môn Karate như thế nào, rồi những ngày là một thằng nhóc gầy gò, bé nhất lớp, “được” thầy của thầy cho vài anh chị cùng đối kháng với thầy một lúc để tăng phản xạ. Thầy bảo lúc đó chính xác là phải dùng từ “ăn hành”, vì về đến nhà, thầy còn không mở nổi mắt, không ăn nổi cơm. Nhưng thầy vẫn kiên trì với Karate và dần thì Karate trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của thầy. Nhìn ánh mắt vui vẻ mỗi khi thầy kể chuyện quãng thời gian rèn luyện gian khổ từ những ngày còn bé, tôi biết được thầy thực sự rất hạnh phúc vì thầy đã tìm được đam mê của chính mình và lại còn được sống với nó để bây giờ thầy ở đây, truyền nhiệt huyết và tình yêu với Karate cho thế hệ đi sau chúng tôi. Thầy vẫn dạy chúng tôi, chơi thể thao, và nhất là Karate, là để rèn cho thân thể bên ngoài vững chãi, mạnh mẽ, còn bên trong thì tĩnh tâm như nước hồ và luôn phải mang một thái độ fairplay trong mọi cuộc chơi. Nó là bản lĩnh để sau này ra đời giúp chúng tôi đương đầu với sóng gió, thử thách.


(Người đứng thứ ba từ bên trái sang là anh thầy của chúng tôi)
Tôi nhớ đại sư huynh, người thân thiện và vui tính nhất đội. Anh luôn động viên chúng tôi mỗi khi mệt mỏi. “Thầy đấm thì đã có anh xoa”. “Chỉ có anh mới chịu được cái tính không mấy khi yên ổn của thầy thôi”. (Đại sư huynh hơn thầy một tuổi nhé). “Chúng mày cứ kệ đi, hôm nay thầy của chúng mày thất tình nên hơi khó ở”. Mỗi lần thầy thất thường là y như rằng chúng tôi chịu khổ, nhưng vì có đại sư huynh pha trò nên chúng tôi vẫn tiếp tục buổi tập như bình thường. Anh còn kể chuyện tình cảm của anh với chị cùng câu lạc bộ cho chúng tôi nghe. Ngày đó cả đội đang tập trung đi quyền, không hiểu từ đâu bay ra một con ve sầu đen thui, thoắt cái nó đậu vèo lên mũi của chị bạn. Chị giật mình, khóc thét lên vì sợ con bọ to vật vã đang bậu trên mũi mình. Mọi người nhìn thấy thế thì không nhịn được cười mà trêu chị ấy. Chỉ có đại sư huynh lúc đó, vốn là người hay quan tâm đến mọi người trong đội, đã lại gần gỡ cho chị ấy con ve sầu xuống khỏi mặt. Thế mà từ lúc nào không hay, anh chị có tình cảm với nhau rồi kết đôi, hẹn hò.

Ngoài đại sư huynh, đội chúng tôi còn có sư tỷ kiêm trợ giảng, người luôn truyền lửa cho cả đội và giữ tinh thần đoàn kết cho cả đội chúng tôi. Tôi nhớ ngày sinh nhật của chị, cả đội kéo đến xóm trọ của chị, tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho chị mà cứ như party liên hoan của chúng tôi. Chị thì luôn thoải mái, hào sảng nói với chúng tôi: tụi bây cứ vui vẻ đi.

Đến ngày Trung thu, câu lạc bộ theo truyền thống đi trước, chúng tôi tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ cho các em ở trung tâm trẻ khuyết tật của địa phương. Chúng tôi nắm tay các em đi rước đèn, nghe các anh chị tiền bối kể chuyện hoàn cảnh của các em mà rưng rưng nước mắt. Từ đó, chúng tôi cảm thấy bản thân mình phải quý trọng cuộc đời vì thật tốt biết bao khi được bố mẹ sinh ra trong một hình hài hoàn thiệt, không thiếu sót.


(Câu lạc bộ của chúng tôi trong một lần đi giao lưu với đội bạn)
Rồi những ngày luyện tập cho các giải nghiệp dư, cả đội tập kata (biểu diễn bài quyền tập thể), thỉnh thoảng lại có đứa nhớ trước, quên sau, thế là cả đội lại bị phạt chống đẩy, chống đẩy xong thì cả đám dắt nhau chạy vòng quanh ký túc xá, vừa chạy vừa hô hét khẩu hiệu cho khỏe họng, nở phổi. Phần vui không kém nữa là những buổi tập đấu đối kháng. Trước khi đấu, những đứa bắt cặp với nhau thường nháy nhau phải nhẹ tay, nhẹ chân cho bớt chấn thương. Thế mà lúc vào trận, đứa nào cũng hăng, đấm đá nhau vêu vao cả mặt mũi. Đến cuối buổi tập lại ngồi thả lỏng, mát xa, đấm bóp cho nhau. Và còn cả những ngày tháng miệt mài luyện tập không kể ngày hè nóng bức hay chiều đông giá rét, mồ hôi chảy nhòe đôi mắt nhưng chúng tôi vẫn nở nụ cười tươi vì sát cánh bên mình là những đồng đội thân thiết, tình cảm như anh em trong gia đình.

Thương nhau lắm!

Cho đến những năm cuối đại học, các anh chị tiền bối lần lượt ra trường, rồi cũng đến lượt tôi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, thời gian dành cho Karate dần eo hẹp. Tôi phải đi đến quyết định nghỉ tập mặc dù trong lòng vẫn còn luyến tiếc câu lạc bộ rất nhiều. Lần cuối cùng tôi tập Karate cũng là lần cuối cùng tôi nói lời chào tạm biệt tới gia đình thứ hai thân yêu của mình. Tôi buồn nhưng tôi hiểu, cuộc vui nào cũng phải đến lúc tàn. Chúng tôi chia tay nhau trong những hồi ức vui vẻ, tốt đẹp và hẹn gặp nhau lúc trưởng thành. Nếu còn đam mê thì tập hợp lại với nhau, lại lập đội luyện tập với nhau, còn không thì để lại sau này kể cho con cháu nghe về một thời kỷ niệm đẹp với những người bạn có chung tình yêu với Karate như một album ảnh màu vitage đầy xúc cảm.

6 Likes

Ôi ngưỡng mộ bạn quá à, mình cũng có đi học võ, nhưng là taekwondo, học được 2 tuần nhưng giờ sắp vô học nên nghỉ rồi, mình mún đc như bạn quá, có thể dạy mình được hông?

2 Likes

@Gia_An1206 Tính ra mình nghỉ tập cũng được gần chục năm rồi í, các bài Kata quên hết mất tiêu rồi, hihi. Nếu bạn có thời gian, hãy cố gắng chơi một môn thể thao hoặc một nhạc cụ bạn thích. Vì khi thích thì bạn sẽ dành cho nó một sự đầu tư tập trung vô điều kiện, giống như mình ấy, mình thích Karate và cũng vì ở câu lạc bộ có đám bạn nhí nhố dễ thương nên mình có động lực đi tập đều đặn. Ở một tập thể mà có những người chung đam mê với nhau thì dễ kết nối được với nhau mà. Chúc bạn tìm được một gia đình thứ hai đầy yêu thương giống như mình nhé.

2 Likes

Hihi, mk cũng mong là vậy, nếu có thời gian thì qua ủng hộ bài của mk với nha

1 Like

@Gia_An1206 thả link bài cho mình để mình sang bắn tym nào.

1 Like


Đây nà, cảm ơn bạn nhiều lắm nha, có lỗi sai gì thì nhận xét cho mk biết ý kiến của bn nha

2 Likes

@Gia_An1206 ô kê nha, chờ tym bay sắp tới nơi rồi nha

1 Like

trong đây vui quá nhỉ, ko biết ai là @Huetran nhỉ, bài viết thì khỏi nói rồi, hay sẵn rồi nói gì nữa :grin::grin::grin:

1 Like

Cảm ơn @Sabishina nha, trong ảnh bạn thấy ai ngố và dễ thương nhất thì là mình. ha ha.

1 Like

Cảm ơn @Thanh_Nhu đã quan tâm đến chia sẻ của mình nhé. Cho mình link bài của bạn để mình bắn tym nhe. Love u.

Cảm ơn @hanhi12 đã đọc bài viết của mình nhé. Cho mình link bài của bạn để mình bắn tym nhe. Have a nice day.:heart_eyes::heart_eyes:

Thanks @Khanh đã quan tâm đến bài viết của mình nhé. Bài của bạn đâu để mình sang bắn tym nà.

Thanks @Dangsusu vì đã tym nhiệt tình. Chúc bạn một ngày vui vẻ nhen.:smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

Thanks anh @duckg nhe. Anh thả link bài để em send tym nhé. Chúc a 1 ngày vui vẻ. :heart_eyes::heart_eyes::heart_eyes:

1 Like