Lần cuối cùng tôi đã

LẦN CUỐI CÙNG TÔI ĐÃ…

Đã là tháng Tám rồi, vẫn nắng gắt và oi ả. Hôm nay thức dậy không phải tiếng chim hót thánh thót mọi khi, không phải tiếng giầy quệt đất hay nói chuyện của mấy cô chú đi tập thể dục sáng sớm mà là tiếng bát đũa nồi niêu leng keng. Tôi làu bàu với bạn cùng phòng rồi ngồi dậy trong lòng khó chịu, ngồi định tâm lúc thì thì một đám tang đi qua nhà âm thanh đến não ruột cùng dòng người theo sau. Ôi! Hôm nay tôi ở nhà!

Một lúc sau, khi đám tang qua đi nhạc cùng nhỏ dần nhỏ dần rồi biến mất thay vào đó lại là tiếng còi xe máy inh tai nhức óc, con phố nhỏ này cũng tắc đường đấy! Người đi làm, người bán quán, người giao hàng, người đi học…Thật nhộn nhịp mà. Mở cửa bước ra ngoài hiên,WOW! Trời hôm nay xanh ngắt không chút gợn mây. Mới 8h30 nhưng nắng đã lan khắp mái che khắp tường bên dãy nhà đối diện, len lỏi xuống tán là của chậu hoa nhài. Hoa nhài hôm nay nở, một số thì chúm chím nụ,một màu trắng tinh khôi và mùi hương nhẹ nhàng rất riêng biệt. Từ đâu một chú bướm bay tới, đôi cánh xanh lục rất nhạt dập dìu trước tia nắng. Giữa lòng thủ đô lại có một khung cảnh đẹp đến vậy ư! Giây phút đó thật yên bình biết bao.

Bắt đầu một ngày của mình, định ăn sáng nhưng ngồi lướt wed một chút thế rồi thành ăn trưa luôn. Lúc này mặt trời đã đỉnh điểm vừa ngồi ăn mà mồ hôi đầm đìa. Ngồi nghe sách, xem thiên hạ ngoài kia sống thế nào, rồi…ÔI! NÓNG QUÁ! Đóng của lại, ngủ một giấc nhỉ. Mở mắt ra, căn phòng tối đen chỉ có ánh sáng nhỏ lọt qua khe cửa và ngoài kia yên ắng quá, có lẽ nắng nóng quá cũng đang giờ làm việc thì làm gì có ai ra đường đâu. Bắt đầu suy nghĩ, tôi có nhiều việc phải làm lắm, có nhiều dự định cần hoàn thành lắm, có nhiều nơi chưa đến, nhiều người chưa gặp, ước mơ còn đang ấp ủ, mọi thứ mới chỉ đang bắt đầu thôi mà, mới chỉ chập chững những bước đi đầu đời. Tôi muốn có nhiều thứ, những thứ vượt quá khả năng của mình. Luôn nghĩ rằng bản thân tốt hơn, bản thân làm được. Vừa bị một công ty mình thích từ chối, vừa bắt đầu tìm một đề tài mới, vừa lo làm sao để kiếm cơm, vừa lo chuyện thi cử…Nhìn lại đi rõ ràng tôi đã nghĩ quá xa rồi, là tôi không chấp nhận những yếu kém của bản thân, là tôi không chấp nhận chính mình,không chấp nhận con người hiện tại bởi nó quá tệ so với hình mẫu mà tôi muốn trở thành. Tôi nổi giận với chính sự yếu đuối nhu nhược của mình, tôi nổi giận với sự lộn xộn trong căn phòng này, với người bạn bê tha nói mãi không nghe, với bất kì ai tôi có thể nổi giận. Đã bao lâu rồi tôi ăn cơm một mình, đã bao lâu rồi cứ trì hoãn mãi, đã bao lâu rồi tôi chỉ biết nhìn thành công của người khác. Đã bao lâu rồi cứ nhắm mắt cho qua, đã bao lâu rồi cứ mãi kiếm tìm phù du ngoài kia, đã bao lâu dù vui hay buồn vẫn chỉ luôn cảm thấy mình là kẻ cô độc. Bất lực vì bản thân chỉ mãi quanh quẩn quá khứ với tương lai, thất vọng vì không thể thay đổi được người khác.WHY? WHY?WHY? Tôi cũng đang áp đặt cuộc sống của người khác mà, tôi muốn họ thay đổi theo ý tôi mà, tôi cho rằng mình tốt hơn ư, mình nhiều kinh nghiệm hơn ư. Tôi tự hỏi và tự trả lời , có bao giờ tôi đặt mình vào cuộc sống của họ. Tôi thấy mình tội lỗi vì không sống xứng đáng với những gì cuộc sống này ban tặng, thấy mình quá đáng thương vì chỉ biết chạy theo thời gian, chạy theo người khác. Căn phòng này tối thật, một ánh sáng nhỏ len lỏi vào. Cũng như tâm trí này,nhắm con mắt lại cũng chỉ thấy màn đen, tôi đã nhốt nó, nhốt nó lâu lắm rồi. Chỉ cần đứng dậy và mở cửa ánh sáng sẽ ngập tràn căn phòng này. Những lo lắng kia đâu đã là gì, sóng gió ngoài kia đâu bằng sóng gió trong lòng. Nếu đã không cam tâm sống cuộc sống tầm thường, thì hãy tìm lại ước mơ và phấn đấu vì nó. Cuộc sống luôn là chuỗi những lựa chọn. Hãy cho bản thân cơ hội để bắt đầu lại!

Có lẽ bạn sẽ nói tôi rằng: Sao không làm đi, ngồi đó mà than?Sao không tự thay đổi chính mình? Lúc mày ngồi đó than bao nhiêu người ngoài kia đang cần cù chịu khó làm việc,bao nhiêu người tới những vùng đất mới, bao nhiêu người đang dám thử thách chính mình. Lúc mày ngồi đó và chỉ nghĩ thì thời gian đang trôi và thế giới đổi thay từng giây từng phút. Yeah! Đúng vậy, tôi biết chứ. Tôi biết rằng chỉ có bản thân này ở hiện tại. LẦN CUỐI CÙNG Ở KHOẢNH KHẮC ĐÓ TÔI KHÔNG CHO PHÉP BẢN THÂN MÌNH SỐNG BUÔNG THẢ NỮA. Oanh của quá khứ sẽ không bao giờ trở lại . Tiếng chuông vang lên ba hồi, mở con mắt thế giới hiện về tất cả vẫn thế mà, con người tôi, từng đồ đạc trong phòng hay tiếng huyên náo ngoài kia. Xách xe đạp bon bon trên đường đến công ty chị, mọi thứ nhạt nhòa nhưng tôi vẫn thấy, vẫn nhận biết được, Hà Nội quả thật lung linh tráng lệ!
image

10 Likes

Có 1 lỗi nho nhỏ của bạn trong bài viết này là : wed(thứ 4), thay vì từ đúng của nó là web(mạng), btw, bài viết của bạn hay lắm!

1 Like

Bài viết của bạn chân thật quá làm mình nhận ra đã khá lâu chưa tự vấn lại bản bản thân. Cảm ơn bạn đã chia sẻ

1 Like

Bài viết ok đấy bn, mk chúc bn sống hạnh phúc theo cách của riêng bạn nha,cảm ơn bn vì đã tham gia vs forum, ngày mới tốt lành nhé

1 Like

Cảm ơn các bạn nhé :slight_smile:
Và chúc các bạn luôn vui vẻ hạnh phúc nhé!^^

1 Like