Lần cuối cùng mình gặp cậu và trả cậu quyển nhật kí

Lần cuối cùng mình gặp cậu và trả cậu quyển nhật kí.
Chúng mình gặp nhau vào năm cuối cấp một. Mùa thu năm ấy, cậu chuyển vào lớp mình . Chúng mình được cô giáo xếp ngồi cạnh nhau ở bàn đầu tiên vì cả hai cùng là “nấm lùn” của tập thể lớp 5B. Điều khiến mình nhớ mãi là quyển nhật kí cả hai cùng vùi vào đó những kỉ niệm chẳng thể nào xóa nhòa.
Khi chỉ là những đứa trẻ, hai đứa nói chuyện với nhau thật hồn nhiên, vô tư. Hai đứa không ngại nói và nghe những câu chuyện dài lê thê với những người bạn thân hay với người bạn ngồi cạnh. Chúng mình còn cùng nhau ăn bánh kẹo tại canteen và luôn trở thành một đội khi đến giờ học thể dục. Đó là cái cách hai đứa thân với nhau hơn. Một ngày, cậu đưa cho mình một quyển sổ. Cậu nói rằng muốn cả hai đứa ghi lại những việc đã làm, những câu chuyện vui của cả hai trong một ngày vào quyển sổ ấy. Lúc đó, mình đã đồng ý ngay.
Về đến nhà, mình lật quyển sổ ra xem mới thấy cậu thật tinh tế. Cậu đã viết trước vào trong đó. Dòng chữ xanh nắn nót ghi: “ Hôm nay ngày 22 tháng 10 năm 2013. Bầu trời hôm nay lạnh và có mưa. Sáng sớm mẹ mình là món cơm chiên cho cả nhà ăn, Sau đó ba mình chở mình đi học rồi tiện thể đi làm. Đi giữa chừng tự dưng trời mưa to nhưng không sao cả vì mình đang ngồi trong xe ô tô…. ”. Sáng hôm sau, mình đưa quyển sổ cho cậu. Và sáng hôm tiếp theo, mình lại nhận được quyển sổ từ cậu. Sau một thời gian viết, ban đầu đó chỉ là quyển sổ chứa những trang giấy trắng trở thành quyển nhật kí của cả hai chúng ta – nơi có những kỉ niệm chẳng thể nào xóa nhòa. Cậu đọc và bảo tại sao mình lại viết hay vậy. Thế nhưng mình cũng chỉ bắt chước cậu rồi viết thôi, mình cũng chỉ viết về một ngày bình thường của mình.
Rồi đến một ngày, cậu không chỉ thân với mình mà còn thân thiết với nhiều bạn trong lớp. Mình thấy cậu chơi thân cho một người bạn trong lớp mà mình ghét. Mình sợ cậu cũng sẽ đưa một quyển nhật kí cho bạn ấy. Lúc đó, mình giận cậu, bảo cậu đừng chơi với bạn ấy chỉ vì mình không thích. Cậu thì vẫn chơi với người bạn ấy. Từ lúc đấy, mình đã giận cậu. Sáng hôm sau, mình lại nhận được quyển nhật kí từ cậu. Mình vẫn mang quyển nhật kí về nhà nhưng hôm ấy mình không viết như mọi ngày mình vẫn viết. Mình đã không kiểm soát được cảm xúc và viết vẽ những lời không hay vào những trang giấy trắng. Sáng hôm đó, mình đưa cậu quyển nhật kí. Cậu mở xem và đọc những câu chữ mình đã viết. Những lời văn của mình khi ấy đã khiến cậu tổn thương. Cậu trả quyển nhật kí cho mình. Hai đứa cũng đã nói với nhau những lời lẽ không hay lúc ấy. Từ đó, những trang giấy trắng chưa viết mãi chỉ là trang giấy trắng.
Mình và cậu giận nhau. Mình của ngày xưa có cái tôi cao nên khi làm sai là chẳng nói lời xin lỗi. Mình đã nghĩ rằng “ Không sao! Mọi chuyện sẽ qua, chơi không được với người này thì sẽ chơi với người khác. Còn nhiều bạn để quen mà. ”. Thấy cậu càng chơi thân với mọi người hơn mình càng thấy cô đơn. Hồi xưa tính cách mình hay giận dỗi và muốn mọi người làm theo ý mình, cho nên trong lớp mình ít có bạn thân hơn. Cậu là người bạn thân duy nhất của mình. Thành thật lúc đấy mình muốn xin lỗi lắm nhưng lại không nói ra mà lại mong chờ lời xin lỗi từ cậu. Thời gian cứ vậy trôi qua là đến cuối học kì hai lớp 5. Thi học kì và họp phụ huynh cũng kết thúc. Sau khi họp phụ huynh, mình nghe mẹ kể cậu sẽ sang Canada học tập và sống cùng gia đình cậu ở đó. Tự dưng mình lại khóc. Mình khóc về điều gì chứ, rõ ràng là mình là người sai mà. Mình còn không chịu xin lỗi cậu và còn làm xấu đi quyển nhật kí đẹp đẽ của cả hai. Mình thật sự hối hận.
Tối hôm đó, mình đã viết những lời xin lỗi vào quyển nhật kí– những lời trước đây mình chẳng thể nói ra. Sáng mùa hè buổi bế giảng, mình trả lại cho cậu quyển nhật kí và nói xin lỗi vì những việc mình đã sai. Cậu tha thứ cho mình dù cậu còn chưa hết lời xin lỗi mình viết vào. Cậu nói rằng hôm nay cậu đến để dự bế giảng và liên hoan cùng với lớp vì tối nay cậu sẽ phải đến sân bay. Cậu đưa mình quyển nhật kí và nói rằng đây là món quà cậu tặng cho mình trước khi đi và hy vọng mình sẽ giữ gìn nó.
Cậu biết không 6 năm đã trôi qua và hiện tại mình vẫn luôn gìn giữ quyển nhật kí này. Dù các trang giấy đã bị ố vàng thế những những câu chuyện hai đứa viết cho nhau mãi mãi vẫn còn đó. Mình học được từ cậu nhiều điều. Mình học được cách nói lời xin lỗi khi sai. Mình học được cách viết văn và cả lỗi chính tả khi cậu sửa những gì mình viết vào quyển nhật kí. Hơn cả, là mình học được tình bạn và cách trân trọng những kỉ niệm. Bây giờ cậu sống ra sao, như thế nào mình còn không biết. Lúc đấy, mình quên phải hỏi cách để liên lạc với cậu. Mình hy vọng rằng ngọn gió thu năm nay sẽ đưa hai chúng ta gặp nhau. Cậu có ở trên Forum Fususu không?

20 Likes

Mình yêu tất cả mọi người. Mình cảm ơn những bạn đầu tiên đã đọc bài ủng hộ mình.

5 Likes

theo mình thì bạn nên thêm vào mấy tấm ảnh kiểu bạn bè nữa là ok lun, bài viết thì good rùi biết nói gì nữa

3 Likes

Mình cảm ơn ý kiến của bạn. Mình đã chỉnh sửa.:kissing_heart::kissing_heart:. Nhờ bạn mà bài viết của mình hoàn thiện hơn đó.:heart_eyes::heart_eyes:

3 Likes

Bạn viết hay lắm :smiling_face_with_three_hearts: Chúc bạn luôn vui vẻ trong cuộc sống nhé

4 Likes

Hi Vy. Bài viết của bạn rất ngắn gọn, giản dị, mình rất thích sự hồn nhiên ở bạn :))
Mình chỉ xin góp ý chút xíu là ở đoạn 2 có vài từ “chúng” chắc là từ " chúng mình’ đang bị viết thiếu thì phải, mình đọc đến đấy hơi lạ nên phải đọc lại mới hiểu. Vy cũng chủ yếu dùng câu chủ động như " mình …" , “chúng mình…”, “cậu…” ; bạn thử dùng những kiểu diễn đạt khác xem sao, câu văn sẽ hay hơn đó.
Dù sao cũng cám ơn Vy về bài viết này nhé :heart::heart::heart:

4 Likes

Mình cảm ơn bạn nhé. Mình sẽ xem lại bài của mình.:kissing_heart::kissing_heart:

3 Likes

Mình gửi ngàn :smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts: đến bạn nhé. Nếu bạn yêu thích mình đừng quên đọc các bài viết tiếp theo của mình :hugs::hugs::hugs:.

4 Likes

Chẹp, mình cũng chẳng biết nói gì…bởi vì bài cậu hay òi, không có ý kiến gì hớt. Mong rằng cậu sẽ gặp lại người bạn đó vào một ngày nào đó không xa. Hãy tiếp tục gìn giữ quyển nhật kí cũng như những kí ức đẹp của cả hai cậu nhé! :kissing_heart:

4 Likes

Mình cảm ơn @thegioiluonyeuthuong nhiều nhiều nhé ^3^ Bạn có tham gia viết tháng 8 không? Nếu có thì để link ở đây cho mình biết nhé=)).

4 Likes

Ủng hộ bài viết của bạn nè ^^ :smile: :smile:

4 Likes

Mình cảm ơn @_DanielD nhiều nhé :kissing_heart::kissing_heart::kissing_heart: :smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::heart_eyes::heart_eyes::heart_eyes::star_struck::star_struck::star_struck:

3 Likes

Ôi con số đẹp quá, mình đã được 123 views rồi!!! Cảm ơn các thành viên trên Forum đã đọc bài, thả tim cũng như bình luận vào bài của mình nhé. Mình yêu các bạn nhiều!!
:smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

4 Likes

@Vy_Vy Là một tình bạn đẹp Vy Vy à. Chị nghĩ là cái duyên sẽ đưa 2 em gặp lại nhau. Chị đoán đúng mà, em viết rất hay, bởi cảm xúc thực sự sẽ luôn chạm đến trái tim người đoc.

4 Likes

Em rất cảm động vì bình luận của chị =)) Hy vọng cả chị và em tháng này sẽ được nhận giải thưởng. :two_hearts::two_hearts::two_hearts:

4 Likes

Bài viết của bạn mang lại cho mình cảm giác mất mát thoáng qua, như kiểu chiếc lá vàng mùa thu rơi xuống vậy. Làm mình nhớ đến những tình bạn đã qua của bản thân

4 Likes

Tình bạn của mỗi người đều đẹp cả. Không biết kỉ niệm bạn bè mà bạn nhớ nhất là gì nhỉ? =))

4 Likes

đã lâu rồi mà bài viết này vẫn sôi nổi, @Vy_Vy có khác :grin::grin::grin::grin::grin::grin::grin::grin:

3 Likes

HiHi @Sabishina bạn quá khen rồi :rofl::rofl::rofl::rofl:

3 Likes

Một câu chuyện tình bạn ko hẳn là buồn cũng ko hẳn là vui. Rất thích các bài viết của @Vy_Vy. ^-^

2 Likes