Lần cuối cùng tôi trách mùa thu

Mùa thu đẹp và buồn. Mùa thu có nắng vàng rơi rơi đậu bên khung cửa sổ vắng. Mùa thu có gió heo may se se thổi xào xạc qua đám lá khô. Mùa thu có bầu trời trong xanh cùng những đám mây trắng nhởn nhơ lơ đãng.

Mùa thu đẹp một cách dịu dàng ngây thơ. Tôi yêu nhất mùa thu và cũng giận nhất mùa thu. Tôi trách mùa thu đẹp mà sao vô tâm quá, nỡ mang mẹ tôi đi trong một ngày nắng vàng hanh hao đến thế. Ngày mùa thu đó, tôi sẽ không bao giờ quên được, ngoài sân nắng đổ đầy mà lòng tôi thì giá buốt.

                                  *

Không hiểu sao mỗi lần nhớ đến mẹ, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là những quả thị. Những quả thị tròn, thơm, vàng như nắng, thường được mẹ mua vào những ngày hè rộn rã tiếng ve. Tôi, khi ấy chỉ là một đứa trẻ, mân mê thức quả ngọt bùi trong tay một cách đầy trân trọng. Tôi mê quả thị như trẻ thơ mê truyện cổ tích, còn mẹ là người đầu tiên mang thức quả diệu kỳ ấy đến bên đời tôi.

Giờ nghĩ lại tôi chẳng còn nhớ rõ thị có mùi vị gì. Sau những ngày thơ bé, tôi đã không còn nhìn thấy quả thị lần nào nữa, dường như chỉ có mẹ tôi mới có thể mang lại những quả thị vàng thơm khi ấy. Mỗi năm, tôi thường hay tự hỏi đã đến mùa thị chưa. Tôi thèm cảm giác cầm trong tay quả thị năm nào, thèm nếm lại vị ngọt bùi của ký ức đã qua, thèm quay lại những ngày thơ khi còn có mẹ.

                                  *

Tôi vốn không hiểu nhiều về mẹ. Mẹ tôi rất ít nói, và hai mẹ con tôi khác xa nhau. Khoảng cách thế hệ vô tình thành thứ rào cản khó bước qua giữa chúng tôi. Ký ức tuổi thơ của tôi về mẹ là sự nghiêm khắc và những trận đòn roi.

Ngày đó mỗi lần bị mẹ đánh, tôi thường hay khóc lóc, giận dỗi, thậm chí đã có lúc thù oán mẹ. Trong mắt tôi khi ấy, mẹ là người khắc nghiệt và không bao giờ sai trái. Tôi thấy mẹ chẳng khác nào một bức tường thành vững chãi mà vốn sinh ra đã ở vị trí ấy, vô cùng cam chịu, kiên cường và giãi dầu sương gió.

Sự nghiêm nghị của mẹ khiến tôi không bao giờ muốn tâm sự những điều thầm kín với mẹ. Tôi tin rằng tâm hồn mẹ đã quá già nua, khô cằn để có thể hiểu thấu những tâm tình trẻ dại của tuổi mới lớn. Tôi chưa từng có ý niệm rằng trước khi trở thành một bà mẹ rắn rỏi như tôi vẫn biết, thì mẹ tôi cũng đã từng là một đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên và một cô gái quê chất phác hiền lành giản dị.

Đường đời nhiều trắc trở tuy không lấy đi được sự chân chất của mẹ, nhưng nó buộc mẹ tôi phải trở nên rắn rỏi mạnh mẽ. Như cây lúa học cách vươn lên giữa nắng gió của đồng quê khắc nghiệt, mẹ tôi cũng dần chai sạn trước gió sương. Mẹ bỏ đi sự hồn nhiên, mềm yếu để đảm nhận một vai trò khác đầy thách thức trong đời, đó là làm mẹ.

Với tôi, mẹ tạo nên ý nghĩa của gia đình. Nhờ mẹ mới có con cái, mà cha mẹ có con cái mới thực sự trở thành cha mẹ, khi ấy một gia đình được hình thành. Mẹ sinh ra gia đình, gia đình sẽ không mất đi khi mẹ mất đi, nhưng linh hồn gia đình cũng không còn khi không còn mẹ nữa. Có những điều chẳng thể học sớm hơn. Cái ngày tôi thấy mình hiểu gần hơn với sứ mệnh thiêng liêng của mẹ thì lại là ngày mẹ rời xa tôi.

                                  *

Mẹ tôi sinh ra tại một vùng quê nghèo, từ sớm đã phải lam lũ. Rồi theo guồng quay của cơm áo gạo tiền, mẹ phải rời xa quê hương từ những năm mới đôi mươi để mưu sinh. Ông bà ngoại đã mất khi tôi còn nhỏ nên sau đó mẹ rất ít về quê, bởi thế tôi không có ấn tượng gì nhiều về quê ngoại. Tôi không biết gì về tuổi thơ hay quá khứ của mẹ.

Cho đến khi mẹ mất, tôi mới bắt đầu về quê ngoại thường xuyên hơn. Như một con cá hồi ngược dòng tìm về nguồn cội, tôi lặn lội theo dấu vết thời gian tìm về với mẹ. Những câu chuyện chưa từng biết lần lượt được kể ra. Chuyện vui có, chuyện buồn có, tôi nghe tất cả với cùng một nỗi xót xa khi biết rằng tôi đã thấu hiểu mẹ vào một thời điểm quá đỗi muộn màng.

Trong những câu chuyện tôi được nghe, khó quên nhất có lẽ là chuyện xảy ra trước khi bà ngoại tôi mất. Ngày đó, bà bị ngã trước sân, nằm liệt giường, tưởng như không qua khỏi. Mẹ tôi sẵn sàng bỏ lại công việc và hai đứa con nhỏ để nghỉ phép một thời gian dài về quê chăm bà. Bà không chỉ có mình mẹ tôi là con gái, nhưng tôi hiểu tại sao mẹ làm vậy.

Trong suốt bao năm đi xa và lấy chồng xa quê, mẹ tôi vẫn luôn đau đáu mong ngóng một ngày được trở về. Hương đồng cỏ nội thấm đẫm trong tâm hồn khiến mẹ tôi luôn cảm thấy bị lạc lõng giữa phố thị xô bồ tấp nập. Mẹ giữ những hoài niệm về thôn quê trong lòng đến mức rêu phong. Nỗi nhớ nhà, nhớ quê cứ ẩm ỉ trong lòng như ngọn lửa chẳng bao giờ tắt.

Mẹ tôi mong tìm về với phần hồn quê nương náu trong con người mình, và hơn thế mẹ mong trở về để được phụng dưỡng đấng sinh thành, thứ trách nhiệm mà suốt bao năm xa quê mẹ tôi đã không thực hiện được. Công ơn to lớn của cha mẹ chỉ đến khi trở thành cha mẹ ta mới thực sự biết ơn sâu sắc. Đấy là một món nợ luôn thôi thúc sâu thẳm trong tâm hồn bất cứ người con hiếu thảo nào, mẹ tôi khao khát được trả món nợ ân tình ấy trước khi không còn cơ hội nữa.

Mẹ tôi chăm sóc bà hết lòng và chỉ dám trở về khi bà đã dần bình phục. Đáng tiếc thay, những chuyện xảy ra sau đó lại không hề giống với những câu chuyện cổ tích tôi vẫn thường hay đọc khi mà người tốt luôn được đền đáp. Một tháng sau khi trở về nhà, mẹ tôi nhận tin bà mất. Đấy là cú sốc to lớn đối với mẹ, mẹ tôi vốn đã ít nói giờ rơi hẳn vào lặng im, nỗi hụt hẫng và hối hận khó lời nào tả xiết.

Từ đó về sau, mẹ tôi rất ít về quê, kể cả vào ngày giỗ của ông bà ngoại. Mẹ tôi vẫn không ngừng tự trách bán thân và khó lòng đối diện với nỗi đau xưa cũ. Có lẽ sau bao nhiêu năm, mẹ vẫn chưa từng tha thứ cho chính mình.

Tôi thấm thía nỗi đau của mẹ ngày ấy, bởi bây giờ tôi cũng đang trải qua cùng nỗi đau đó. Chẳng khác nào một vòng tuần hoàn khép kín, tôi lại đang trở thành chính mẹ tôi năm nào, trong thâm tâm dường như luôn thường trực một khoảng trống mà không gì có thể khỏa lấp.

                                   *

Mẹ tôi là một người rất giỏi chịu đựng, không bao giờ chịu nói ra những vấn đề của bản thân mà đều tự âm thầm giải quyết. Tôi luôn thấy mẹ mình rất mạnh mẽ nhưng đấy cũng chính là lý do khiến mẹ tôi phải ra đi sớm, khi mà mẹ giấu bệnh suốt 5 năm không nói cho ai. Ngày tôi hân hoan bước vào đại học cũng là lúc mẹ phát bệnh.

Suốt một năm rưỡi chống chọi với bệnh tật, tôi chẳng ở bên mẹ được mấy ngày. Mẹ luôn nói là : “Con tập trung vào học đi, đừng lo cho mẹ, mẹ không sao đâu”. Tôi vô tư tin câu nói đấy của mẹ, nên vẫn tiếp tục vui tươi với những năm tháng đầu đại học đầy mới mẻ.

Một phần nữa là tôi không cũng không tưởng tượng ra cái chết là như thế nào. Tôi chưa từng trải qua cảm giác mất người thân. Đám tang duy nhất tôi từng tham dự là của bà nội, nhưng lúc ấy tôi còn quá bé. Tôi chỉ ngây thơ nhìn bố tôi gục xuống trong nước mắt mà không hiểu tại sao.

Cho đến ngày cuối cùng tôi ở bên mẹ, lần đầu tiên tôi ở gần cái chết đến thế. Cái chết vô hình nhưng đáng sợ, bởi nó là một sự chia cắt tuyệt đối, có khả năng thay đổi hoàn toàn trạng thái của một con người và một mối quan hệ. Ngày hôm nay họ còn ở đây, ngày mai đã mãi mãi không thể gặp lại nữa. Tôi không hề biết đấy là ngày cuối cùng được ở bên mẹ, nếu biết trước, hẳn tôi đã tận dụng từng phút giây để biến đấy trở thành ngày đáng sống nhất trong cuộc đời tôi. .

Đêm hôm ấy, bên giường bệnh của phòng chăm sóc đặc biệt, tôi nắm lấy tay mẹ. Sau bao nhiêu tháng năm mải miết trưởng thành, tôi lại trở về làm đứa trẻ năm nào, nắm tay mẹ giống những ngày còn thơ. Như cảm nhận được điều gì, mẹ đột nhiên siết tay tôi rất chặt. Cái siết ấy chỉ trong một khoảnh khắc mà lại theo tôi đến suốt cuộc đời. Để mỗi lần nghĩ lại, tôi thấy nỗi đau như đang siết lấy trái tim tôi.

                                  *

Chỉ một ngày sau thì mẹ tôi mất. Đó là một ngày thu nắng vàng rực rỡ. Nắng rọi lên nỗi đau của tôi, sấy khô những giọt nước mắt. Tôi không khóc trong đám tang của mẹ cũng như suốt những tháng sau đó. Cảm xúc đóng băng trước sự đau khổ tột độ như một cách phòng vệ để con tim thôi tổn thương. Tôi không cảm nhận được gì, không nghe thấy gì, trong đầu chỉ vang vang giai điệu của bài Say something: “Say something I’m giving up on you…”. Tôi biết nói gì đây, biết nói gì vào giây phút chia li này, nói gì để níu kéo, nói gì để buông tay. Tôi hỏi mùa thu và cũng hỏi chính mình. Không ai có câu trả lời cho tôi. Trớ trêu thay, cuộc chia li đầu tiên tôi trải qua trong đời lại là cuộc chia li đau khổ nhất.

                                  *

Những ngày sau đó, tôi thấy mình lang thang vô định. Tôi cố tìm mẹ trong thế giới rộng lớn mà không thấy mẹ đâu. Tôi bất lực với nỗi đau rằng chẳng gặp lại mẹ một lần nào nữa. Tôi bị dày vò bởi suy nghĩ ấy ngày qua ngày, và chỉ được giải thoát nhờ vào một câu chuyện. Những câu chuyện vẫn luôn là lối thoát cuộc đời tôi.

“Bạn thấy một đám mây rất đẹp trên bầu trời và tiếc nuối rằng nó sẽ biến mất. Nhưng không. Đám mây ấy sẽ hóa thành mưa. Mưa thấm vào mạch nước ngầm trong lòng đất. Và nếu dùng cả tâm hồn để uống chén trà này thì bạn sẽ cảm nhận được đám mây ấy trong tách trà bạn đang uống.”

Lúc ấy, tôi tự đặt tay lên trái tim mình, cảm nhận từng nhịp đập của sự sống. Mẹ tôi không hề mất đi, tôi chính là sự tiếp nối sự sống của mẹ.

                               *

Tôi mất nhiều mùa thu sau đó để cân bằng lại, để nỗi đau trong lòng mình dần nguôi ngoai, cảm xúc thôi không còn hóa đá. Sự mất mát của quá khứ càng ngày càng thấm sâu, nỗi ân hận gặm nhấm tâm hồn tôi day dứt, nhưng tôi vẫn cố gắng lấp đầy bằng lòng biết ơn tôi dành cho mẹ. Giờ đây tôi sống cuộc đời không chỉ cho riêng mình, mà còn cố gắng sống thay cả phần đời dang dở của mẹ. Thi thoảng tôi vẫn hay gặp mẹ khi những ký ức xưa cũ hiện về. Với tôi ký ức là vô giá, vì đó thứ phép màu quyền lực nhất mà ở trong đó tôi có thể gặp lại những người yêu thương đã khuất.

                                *

Một mùa thu nữa lại sắp về. Tôi nghe lòng mình xốn xang cảm xúc. Một mùa thu sẽ chẳng lặp lại hai lần, mỗi năm tôi lại đón một mùa thu mới.

Tôi biết mùa thu vốn chẳng có lỗi gì, chỉ là một phần hồn tôi đã mất theo mùa thu. Mẹ ra đi vào một ngày thu nắng đẹp, tôi nên mừng vì cả đất trời tươi đẹp đã tiễn mẹ ra đi.

Tôi đã ích kỷ khi mang nỗi đau đặt vào mùa thu. Mùa thu hiểu nên không trách tôi. Mùa thu năm nào thực ra đã trút khỏi vai mẹ tôi những gánh nặng tục trần, để mẹ nhẹ nhàng thanh thản kết thúc một cuộc hành riêng đầy ý nghĩa.

Mùa thu không đáng trách, mùa thu chứa đựng tâm hồn mẹ tôi. Từng chiếc lá, từng hạt nắng, từng áng mây đều mang thông điệp âm thầm của mẹ: “ Chúc con gái mẹ hạnh phúc và bình an”.

Tháng 8 sinh nhật, tôi mang những bông cúc vàng ươm ra thăm mộ mẹ. Đứng ở nơi giao thoa giữa hai thế giới, tôi thấy thời gian như ngưng đọng. Mùa thu năm nào đã chứng kiến cuộc chia li giữa tôi và mẹ, tôi bâng khuâng tự hỏi liệu mùa thu có phải là nhân chứng cho cuộc hội ngộ giữa chúng tôi?

Những cánh cúc vàng cứ lặng lẽ bay theo gió mang theo lời thì thầm của tôi về miền xa thẳm.

Con gửi nắng những lá thư tay

Con gửi mây đôi dòng này đến mẹ

Con gửi mẹ lòng biết ơn con có

Cám ơn mẹ đã đến bên con.

Vu Lan 15.8.2019

10 Likes

Bài viết của bạn thật ý nghĩa. Mất người thân là một nỗi đau lớn, nhưng mỗi người đều phải trải qua, nỗi đau ấy rồi cũng sẽ phai dần theo thời gian vì chúng ta - những người tích cực sẽ luôn hướng đến điều tốt đẹp, đọng lại sẽ là những kỉ niệm đẹp
Mong bạn sớm tìm được hạnh phúc của mình và quên đi nỗi đau ấy
Mình rất thích cách trình bày của bạn, mong bạn sẽ nhận được giải :smiley:

3 Likes

Cảm ơn bn đã cho mk 1 cảm xúc trong lễ Vu lan

1 Like

Cám ơn Minh Ngọc đã ủng hộ bài viết của mình :heart::heart::heart:
Bạn có viết bài nào trong cuộc thi viết tháng 8 không, share cho mình đọc với nhé.

2 Likes

Mình không định viết bài tháng 8, nhưng mình có 1 bài viết tháng 7 chủ đề gần giống của bạn, mình xoá từ hôm qua rồi. Nếu bạn muốn đọc mình sẽ gửi message cho bạn

1 Like

Cảm ơn bạn thật nhiều.Chúc bạn một ngày vu lan hạnh phúc! Hãy cố gắng lên nào,nếu cần chia sẻ ,mình và mọi người luôn sẵn sàng lắng nghe.Chúng ta sẽ vượt qua. <3

1 Like

Lễ Vu Lan là dịp để những người con bày tỏ tình cảm đối với cha mẹ của mình
Bạn đừng buồn vì nghĩ rằng mình không còn được nói những lời ấy với mẹ.
Cứ nói đi, chắc chắn mẹ bạn sẽ nghe được.
Thật đấy :wink::wink::heart:

1 Like

Hi Ngọc, vậy cậu gửi bài của cậu cho tớ đọc với nhé, mà gửi qua mail cho tớ được không? Mail của tớ là cuctan02@gmail.com

2 Likes

Bài viết của bạn rất cảm động và thật ý nghĩa!
Chúc bạn có được nhiều niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống nhé! :heart:

2 Likes

Thật cảm động khi đọc bài của bạn, thực sự mình đã sợ đọc những bài viết buồn, bạn đã chạm vào cảm xúc của trái tim mình

1 Like