**Lần cuối cùng viết thư gửi mr vô định**

Chào ngài Mr vô định, hiện tôi đang đi lang thang trên con đường nắng vàng hoe của thành phố ban trưa, tiếng xe máy phè phè, tiếng gió vù vù, tôi đi chầm chậm và nhận thức về những suy nghĩ mông lung đang xuất hiện. Cảm giác bây giờ thật khó tả, tâm trí tôi như bị bủa vây bởi nỗi buồn nghi ngút.

Giây phút cảm giác vô định xâm chiếm tâm hồn, tôi đã suy nghĩ khá nhiều. Trước khi điều gì đó xẩy đến tôi vẫn hạnh phúc, sau khi nó đến tôi cũng đã từng hạnh phúc, nhưng hạnh phúc đó lại khác xưa rất nhiều.

Tôi không còn là tôi của xưa cũ, tuy đã bỏ đi bớt lớp da sần sùi cũ kĩ, giường như đó chỉ là lớp áo giáp bên ngoài, sâu thẳm bên trong, tôi vẫn cảm thấy mong manh khi hè sang, xao xuyến khi thu đến và lạnh giá lúc đông về, một chiều mưa bất chợt, một cảm giác hụt hẫng do người ta đem lại.

Tôi thường thích hi vọng vào thế giới bên ngoài, người bên cạnh, họ sẽ đem lại chút gì đó ấm áp cho ta? Mỗi ngày tôi đều hi vọng, cho đến khi nỗi buồn đến, nó ập đến trong một giây phút tĩnh lặng, tôi chợt nhận ra, không ai có thể làm điểm tựa cho tôi trong cuộc đời này, ngoại trừ chính bản thân mình.

Đã từng có lúc muốn thay đổi thế giới. Thay đổi ai đó, đã từng có lúc đặt nhiều niềm tin và hi vọng bởi điều gì đó nằm ngoài kia. Đôi lúc thấy mình cứ loay hoay kiếm tìm một thứ ở bên ngoài, mà quên mất, thứ cần kiếm tìm nhất, cần được thay đổi nhất lại là chính bản thân mình. Thay đổi thế giới ư? Thế giới nằm trong chính mỗi người, bản thân tôi cũng là một thế giới thu nhỏ, như giọt nước và đại dương bao la kia. Giọt nước là sự thu nhỏ của đại dương và đại dương là sự nở rộng của giọt nước.

Tôi vẫn thường mộng mơ và mông lung về con đường mình chọn. Có thời điểm, tôi lục tung quá khứ để tìm hiểu xem mình là ai, mình cần gì trong thế giới bao la này. Để rồi câu trả lời là: Hãy tự chọn cho mình một con đường, dù con đường đó chưa ai bước qua. Thế giới này có gần 7 tỷ người, nhưng làm gì có ai giống ai, Tại sao phải chọn một con đường như mọi con đường người ta đã đi? Tôi có nghe ai đó bảo “Dầu của họ không giành cho bạn”, thoạt đầu tưởng chỉ là câu nói khôi hài, nhưng ngẫm… quả thực sâu sắc lắm. Cũng không thể có ai có thể chọn thay con đường cho mình được, fususu cũng từng nói “nước của bạn không giành cho họ”. Thành công thực sự, hiếm khi được thấy khi ta đi lại con đường người khác đã đi, mọi bản sao đều không đẹp như bản chính. Giữa thời đại 4.0 này, mọi sự sáng tạo gần như đã bị che khuất, thay bằng sự bắt chước và lặp lại của các thói quen. Mọi người cũng như tôi, đang dần bị tẩy não. Họ lặp đi lặp lại sự vô định như tôi đang làm bây giờ vậy, một ngày bắt đầu trong mơ hồ, kết thúc trong vô định, họ không biết hôm nay nên làm gì, ngày mai sẽ làm gì, và tương lai sẽ đi về đâu? Họ vẫn trôi, họ đang trôi và cứ trôi. Nếu bạn không lập kế hoạch, nghĩa là bạn đang lập kế hoạch cho sự thất bại. Tôi thích câu nói này, bởi nó phản ánh chân thực về tôi cách đây không lâu.

Tôi cũng thường mơ hồ về khái niệm thời gian, thoạt đầu tôi nghĩ thời gian đang trôi đi. Nhưng thật ra, chỉ tôi đang trôi còn thời gian vẫn vậy, thời gian luôn dài vô tận, chỉ khác nhau ở ngày và đêm, khác nhau ở các kí hiệu do người ta đánh dấu, chúng ta là những kẻ lữ hành trong kiếp sống này, cuộc đời là một chương trong cuốn sách có nhiều chương, tôi đang phí hoài thời gian - một thứ quý giá mà tôi có trong tay như những người thành công khác. Có chăng, những người thành công kia đang tận dụng tối đa kho báu của mình, còn tôi - tôi đã từng phí hoài cho những điều vô bổ. Thành quả ngày hôm nay hẳn là thứ ta gặt được khi đã gieo trồng? Vũ trụ luôn có quy luật của nó, mặt trời, mặt trăng và trái đất, quay quanh nhau , thiên hà có hàng tỷ hành tinh, nhưng vẫn hoạt động nhịp nhàng theo một cách nào đó. Tôi chợt mỉm cười nhớ tới một câu đố vui:

Có 2 hạt giống, một hạt tốt, một hạt xấu.

Hỏi: Hạt nào sẽ mọc thành cây?

Đáp: Hạt nào gieo xuống đất

Hỏi tiếp: Nếu cùng gieo cả hai xuống đất?

Đáp tiếp: Hạt nào chúng ta bảo vệ

Hỏi nốt: Nếu cùng gieo, cùng lập rào bảo vệ?

Đáp nốt: Hạt nào chúng ta tưới nước

Câu đố thú vị buộc suy nghĩ cho bài toán nhân quả, tôi gieo gì, tôi gặt đó, tôi làm gì, tôi có đó, tôi chăm sóc thứ gì, tôi sẽ làm phát triển thứ đó. Dù là tốt hay là xấu. Lựa chọn là ở tôi.

Thưa Mr vô định, tôi từng vùi mình trong những bài toán cuộc đời và lúc ấy, vì ý chí bị che mờ, nên không giải nổi, tôi đổ lỗi và rơi vào bế tắc. Tưởng như độc bước trên con đường mà thế giới đã đi ngược chiều với bản thân. Tôi đặt mình vào những câu hỏi vì sao? Nhưng đáp án trong những bài toán chưa bao giờ lặp đó lại khiến tôi trưởng thành hơn mỗi ngày. Tôi đã tự dặn mình, phải sống hết mình cho ngày hôm nay, cho nhiều hơn những gì mình được nhận. Tôi sẽ quan sát nhiều hơn nữa, kiên trì - nhẫn nại hơn nữa, không một khuôn mẫu hạn hẹp nào có thể giam cầm được “tôi” , tôi sẽ không hạn chế mình trong cái tôi tầm thường và sự tự cao của những kẻ khờ dại. Ngay lúc này, tôi lấy những nỗi lo sợ ra, nhìn ngắm và quan sát. Tôi sẽ không trốn chạy nỗi sợ hãi của chính mình, không bào chữa, biện minh, hay kìm nén nó nữa. Thay thói quen- đổi cuộc đời, không ai khác - tôi chính là người làm nên tôi hôm nay.

Ai đó từng nói : “Giá trị của một khu đất không nằm ở chỗ nó đang có gì, mà là nó sẽ trở thành gì. Giá trị của một con người cũng không nằm ở chỗ người đó đang là ai, mà là người đó sẽ trở thành ai”. Tôi vẫn thích định luật vạn vật hấp dẫn của Newton, một vật càng lớn, càng nặng, chuyển động càng nhanh thì càng có sức hút đối với vật thể nhỏ hơn. Một người càng hiểu biết nhiều, va chạm nhiều, nhận được nhiều bài học, thì sức truyền đạt cũng sẽ tốt hơn, chỉ có học hỏi, chỉ có tự rèn luyện các kỹ năng mới khiến tôi tốt lên từng ngày. Người hạnh phúc sẽ hút người hạnh phúc, người ham học hỏi sẽ hút người ham học hỏi, như nam châm sẽ hút sắt vậy.

Thưa Mr vô định, tôi biết ngài đã theo tôi khá lâu, thời gian đủ dài để tôi muốn chào tạm biệt ngài ngay lúc này đây. Nhưng tôi cũng cảm ơn ngài vì nhờ có ngài, tôi mới trân trọng con đường ngày hôm nay tôi đi trong định hướng đúng đắn của la bàn trái tim. Tôi nhận ra, chỉ những việc làm từ trái tim mới lan truyền đến những trái tim.

Tôi hứa, khi kết thúc một ngày sẽ ghi rõ những việc đã làm được, những điều chưa làm được, lập kế hoạch cho ngày hôm sau.

Tôi hứa, sẽ trân trọng từng giây phút quý báu mà tôi được sống, không ai khác ngoài bản thân mình, tôi sẽ quyết định tôi là ai.

Tôi hứa, sẽ chăm chỉ rèn luyện tiếng anh, tôi muốn là một công dân toàn cầu, chinh phục trí não mình, thế giới trong tôi mở ra, trái tim tôi hạnh phúc, thế giới bên ngoài mới chuyển biến theo đó.

Tôi nhận ra, không có thành công nào nảy mầm được trên mảnh đất lười biếng. Mọi sự thành bại đều có sự góp phần của thói quen, tôi sẽ rèn luyện thói quen kiên trì, nhẫn nại, lòng bao dung.

Tôi sẽ học cách biết ơn và nói lời cảm ơn mỗi ngày, biết ơn cả những người đã ngáng chân tôi, vì thế mà tôi về đích nhanh hơn nữa. Bởi những lần vấp - tôi lại ngã xa hơn về phía trước.

Tôi sẽ luôn chúc lành cho tất cả, cả những người làm tôi đau, dù vô tình hay hữu ý, những người yêu thương tôi, bạn bè tôi, người mới quen và cả những người chưa quen.

Còn nhiều điều nữa, nhưng sẽ là không đủ để viết thành lời, tôi sẽ hoàn thiện bản thân mình hơn nữa thưa Mr vô định

Tháng 8 nói rằng - đây là tháng sinh nhật tôi, đánh dấu ngày tôi sống được một tỷ giây trên trái đất. Gửi lời cảm ơn tất cả! những nỗi buồn và niềm hạnh phúc chẳng thể viết hết ra, những khó khăn thử thách đặt lên vai người gánh được nó. Cảm ơn vì tôi đã được xuất hiện, tôi sẽ viết tiếp câu chuyện cuộc đời mình thật rực rỡ.

Mr vô định, ngài đã sắp cất cánh rồi chứ? Ngài hãy mang bức thư này đến với vũ trụ bao la, gửi lời yêu thương đến bạn ấy, gửi lời chúc lành đến vũ trụ, chúc vũ trụ luôn khỏe mạnh, hành tinh của chúng ta sẽ ngày càng xanh mát.

Ký tên

Na xanh

11 Likes

@Na_Xanh Bài viết của bạn khiến mình suy nghĩ khá nhiều. =)) Khi mình đọc có chỗ này mình không hiểu "Giữa thời đại 4.0 này, mọi sự sáng tạo gần như đã bị che khuất, thay bằng sự bắt chước và lặp lại của các thói quen. Mọi người cũng như tôi, đang dần bị tẩy não. "
Chỉ là suy nghĩ của mình thôi nhé. =)) Bạn có nhiều ý hay nhưng các ý chưa được liên kết lắm.

4 Likes

cảm ơn bạn vì đã giành thời gian đọc lại bài của mình. Ý của câu đó là, sự sáng tạo giảm dần, hầu như mọi người thường bắt chước nhau. Quan sát ở các hoạt động bán hàng online, các khóa đào tạo làm giàu… đều là một mô thức quen thuộc. Câu đó có lẽ tớ viết hơi thiếu ý, sự lặp lại của các thói quen có hại :slight_smile:

3 Likes

Mình thấy được sự khao khát thay đổi của bạn, mình cũng từng viết một vài lời tương tự của bạn.Khi đọc lại sẽ có cảm giác ồ thì ra mình đã từng nghĩ như vậy hay cảm thấy được tiếp thêm động lực.
Mong rằng bạn sẽ thực hiện được lí tưởng của mình, ngày càng hoàn thiện bản thân
Cảm ơn bài viết của bạn

4 Likes

Cảm ơn lời nhận xét của bạn. Mỗi ngày cùng cố gắng hoàn thiện bản thân hơn nữa nhé ^^. Mình cũng tò mò muốn đọc những bài viết của bạn.

3 Likes

mình viết theo cảm hứng nên nhiều khi mình cũng không hiểu mình viết gì hoặc viết vào giấy dời rồi vứt lung tung đi mất, rồi lại vô tình thấy.
nhưng cũng có một số cái mình viết vào sổ, chính mình cũng thấy bản thân rắc rối luôn, mình sẽ thử tổng hợp

3 Likes

Chúc mừng sinh nhật Na Xanh nha. Đọc bài viết của bạn đúng là không lãng phí.
Trong bài viết có những điều rất đáng suy ngẫm. Bạn truyền thêm động lực cho mình tập trung vào bản thân và con đường mong muốn, thay vì so sánh mình với người khác và cố gắng trở nên giống họ.
Bài viết có nhiều ý hay, chỉ là các ý chưa liên kết với nhau lắm.
Mình rất mong học hỏi thêm từ cách viết và tư duy của bạn. Mong chờ thêm nhiều bài viết nữa đến từ Na Xanh :heart::heart::heart:

3 Likes

Đọc lại thì đúng là các ý của tớ thật vô định như tên tựa đề của bài viết. Đúng là nhiều suy nghĩ môg lung. Cảm ơn góp ý của bạn nhiều. Chúng mình cùng cố gắng hoàn thiện bản thân mỗi ngày nhé.

3 Likes

Bảo viết bạn hay quá
Mình rất khâm phục bạn :smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

3 Likes