Lần cuối cùng cảm xúc được gọi tên

Câu chuyện nhỏ số 1:
FB_IMG_1538062690363
Có một chiếc bút mỗi lần viết đều nhoè rất nhiều mực. Người thứ nhất sẽ cố viết cho đến hết mực mới thôi. Người thứ hai sẽ bỏ chiếc ngòi đi. Thay thế một chiếc ngòi khác nhưng vẫn sử dụng lại chiếc vỏ đấy. Còn người thứ ba lại bỏ đi và thay một chiếc bút khác.

Bạn là người thứ nhất, thứ hai hay thứ ba? Nếu bạn là người thứ nhất: Giả sử có một tình huống bạn bị hiểu lầm. Bạn sẽ cố giải thích. Nếu bạn là người thứ hai. Bạn nghĩ rằng mình nên có lời giải thích. Nếu bạn là người thứ ba. Bạn không muốn giải thích. Bởi bạn nghĩ nếu không tin tưởng thì bạn giải thích thế nào đối phương cũng không hiểu.

Câu chuyện nhỏ số 2:
FB_IMG_1538062928347
Giữa đẩy và kéo một vật gì đó bạn thấy cái nào dễ hơn. Có ý kiến cho rằng đẩy một vật gì đấy ra xa mình sẽ dễ dàng hơn là cố kéo một vật gì đó lại gần mình. Bạn thấy đúng không?

Vật mà đang được nói đến không phải là cái hữu hình, mà là thứ vô hình, tên gọi là " Tình cảm". Bạn có thể dễ dàng đẩy người thích mình ra xa, nhưng khi bản thân cố gắng kéo một người không thích mình về phía mình rất khó và sự cố chấp của bản thân sẽ làm chính bản thân bạn bị tổn thương.

Câu chuyện nhỏ số 3:
FB_IMG_1538062718477
Bạn có bao giờ dùng đồng hồ báo thức để đánh thức bản thân dậy vào mỗi sáng không? Bạn biết không? Chiếc đồng hồ ấy rất lặng lẽ. Ngay cả âm thanh nó phát ra cũng vô cùng đơn giản. Nhưng bạn có bao giờ để ý không? Rằng ngày nay khi công nghệ phát triển chiếc đồng hồ báo thức ít được mọi người lựa chọn hơn. Thay vào đó họ sử dụng báo thức trong điện thoại. Dần dần chiếc đồng hồ báo thức dần bị quên lãng nhưng nó vẫn luôn nghĩ rằng mọi người vẫn nhớ đến những công dụng mà nó mang lại. Nó chỉ cần một quả pin là có thể hoạt động rất lâu. Nhưng con người lại luôn bắt kịp để theo xu thế phát triển. Chiếc đồng hồ ấy phải chăng đã quá ngốc nghếch. Nó sẽ chẳng được ai ghi nhận, sẽ chẳng còn ai nhận ra giá trị của nó. Một ngày nọ chiếc điện thoại bị hỏng chủ nhân của nó mới cuống cuồng đi tìm chiếc đồng hồ báo thức. Nhưng chiếc đồng hồ ấy đã trốn ở một góc thật kỹ. Nó biết rằng chủ nhân của nó không hề yêu mến gì nó. Mà ngài ấy chỉ coi nó như một vật thay thế cho chiếc điện thoại kia mà thôi. Chính vì lẽ đó, nó không muốn chủ nhân tìm được ra mình. Bởi đến cuối cùng khi chiếc điện thoại được sửa xong nó sẽ phải trả lại vị trí vốn dĩ nó không thể thuộc về. Thay vì thêm một lần buồn nó quyết định từ bỏ để bản thân không hy vọng nữa. Như vậy nó sẽ không phải chịu thêm một sự thương tổn nào nữa. Và như vậy nó quyết định biến mất khỏi thị trường. Ngày nay không còn nhiều người sử dụng đồng hồ báo thức nữa nhưng có một số nhỏ những người lại có sở thích sưu tầm những chiếc đồng hồ báo thức cổ để giữ lại làm kỷ niệm.

Không phải lúc nào chúng ta cũng có thể hy vọng. Đôi khi con người ta cần từ bỏ những hy vọng không thể mang đến kết quả tốt đẹp. Đôi khi cần biết khi nào nên dừng những hy vọng không nên có. Đôi khi bạn cần mạnh mẽ hơn.

Câu chuyện nhỏ số 4:
FB_IMG_1537145244821
Con chuột bạch ắt hẳn rất đau đớn bởi nó luôn bị đem ra để làm thí nghiệm. chắc hẳn nó đã rất mệt mỏi và cảm thấy thật khổ sở. Còn những người đem nó ra thí nghiệm họ luôn nghĩ rằng nó đang cống hiến cho nhũng điều mà họ chứng minh. Nhưng khi thành quả chúng minh của họ thành công những con chuột bạch không hề được biết đến. Một số con chuột không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa, những con chuột khác thì quặn thắt trong những cơn đau. Nhưng nó chỉ là một con vật nhỏ bé không thể từ chối cũng không thể chạy trốn được.

Còn con người chúng ta thì sao? Nếu là bạn có một ai đó cũng coi bạn như một chú chuột bạch thì bạn nghĩ sao và bạn sẽ hành xử ra sao? Cuộc sống quá phức tạp dù đã đi qua nhiều ngày tháng của cuộc đời ta cũng không hiểu hết được về những người xung quanh. Ngày hôm nay đây bạn thấy họ tốt nhưng chỉ trong chốc lát thôi họ cũng có thể quay lưng về phía bạn. có rất nhiều điều tồi tệ trong cuộc sống đang diễn ra và con người không phải ai cũng có thể lạc quan yêu đời. Bạn có thể buồn có thể khóc có thể chán ghét những thứ xung quanh. Bạn cũng có thể đánh mất niềm tin, hy vọng. bạn cũng có thể bị sụp đổ. Bạn cũng có thể rơi nước mắt. Tất cả mọi chuyện đều có thể xảy ra và đến bất chợt mà không hề báo trước. Nhưng bạn cần phải mạnh mẽ lên. Hãy tin là bạn có thể làm được.

Câu chuyện nhỏ số 5:
FB_IMG_1538062733771
Chuyện là thế này tôi hay có thói quen viết khi buồn, bởi lúc ấy tâm trạng không tốt, chỉ muốn ở một mình và dòng cảm xúc cứ thế theo tiếng gõ bàn phím lạch cạch, lạch cạch…Phải chăng vì tôi thích âm thanh phát ra từ tiếng gõ bàn phím??? Không chắc nữa nhưng có lẽ nó thành thói quen thì phải. Bởi không lâu trước đây vô tình tôi đọc được một câu nói: " Đã là nhà văn thì cần phải viết" , sau đó tác giả đã chuyển thành: " Đã là phụ nữ thì cần phải viết". Bây giờ tôi lại muốn chuyển thành: " Đã buồn thì cần phải viết".

Bạn có bao giờ khóc chỉ vì đọc một bài viết nào đó không? Tôi là một người vô cùng mít ướt, rất dễ xúc động nhưng lại chưa bao giờ rơi nước mắt khi đọc bất cứ bài viết nào từ người khác. Nhưng không hiểu sao khi đọc bài viết của chính mình nước mắt lại rơi.

Đó là một ngày mệt mỏi, tôi ngồi trong bệnh viện. Khi đọc bài viết này Cuộc thi viết tháng 7 - Lần đầu tiên tôi nước mắt cứ không ngừng rơi, bởi khoảng thời gian đó thực sự rất khó khăn, áp lực lớn vô cùng. Những hình ảnh mưa to gió lớn vẫn phi xe tới lớp học, rồi những lúc ra về sợ sợt khi đi qua những con đường tối. Đã có rất nhiều đêm tôi ngồi trong góc phòng khóc thút thít một mình. Phải chăng vì đằng sau câu chuyện kể trong bài viết, những hồi ức chưa được kể hiện ra, hình ảnh cô độc đến tội nghiệp ấy lại xuất hiện.
Tôi thích viết khi buồn bởi tôi cảm nhận được nỗi đau của bản thân và bởi vì tôi hiểu rõ tường tận nỗi đau của mình, cho nên tôi học cách an ủi chính mình qua những dòng chữ. Nỗi buồn khi ấy cũng nhanh chóng theo dòng nước mắt mà trôi đi.

Với hy vọng rằng: Người khác có thể an ủi, động viên và lau nước mắt khi bạn buồn, khi bạn vấp ngã hay khi bạn tuyệt vọng. Nhưng mọi người sẽ không thể lúc nào cũng xuất khi bạn như vậy. Và họ có thể lau nước mắt cho bạn, nhưng những những giọt nước mắt khác có thể vẫn tiếp tục rơi. Cái ôm của họ có thể vỗ về bạn, nhưng khi buông cái ôm ấy ra, nỗi buồn của bạn vẫn có thể còn đó…Cho nên là hãy học cách tự vỗ về bản thân, được chứ? Để bạn biết rằng mình mạnh mẽ cỡ nào, rằng mình cũng có thể trao cái ôm an ủi những người xung quanh nữa.

Câu chuyện nhỏ thứ 6:
FB_IMG_1538062881422
Hôm qua lúc tan làm về tôi có ghé qua cây ATM để rút tiền. Cây ấy có hai máy nhưng không hiểu sao mọi người lại chỉ đứng xếp hàng trước một máy. Lúc đỗ xe nhìn một dãy dài đang đứng chờ, tôi thầm nghĩ phải chăng máy bên kia hết tiền nhưng đôi chân vẫn tiến tới để thử xem rút được không. Bạn đoán xem chuyện gì xảy ra??? Cây còn tiền các bạn ạ và ai nấy đều ngạc nhiên: " Ủa cây đó rút được à?..Ôi thế mà cứ đứng hàng dài từ nãy…vân vân và mây mây nữa…". Bạn thấy đấy, cái này được gọi là hiệu ứng, con người thường dễ bị tác động bởi những người xung quanh, khi thấy người đằng trước xếp hàng người đến sau cũng sẽ tự động nối tiếp vào hàng đó, có lẽ với những suy nghĩ tương tự rằng cái máy đó hết tiền hoặc bị hỏng chăng? Tôi đã cười suốt trên đường về nhà chỉ vì tình huống nhỏ bé này đấy.

Bạn biết không? Những tiếng cười đôi khi lại xuất hiện rất bất ngờ và bởi những tình huống rất thường nhật. Chính vì thế tôi luôn hy vọng rằng nụ cười của bạn không cần phải chờ đợi điều gì đó được coi là hạnh phúc lớn lao mới có thể nở trên môi mà hy vọng rằng nó luôn thường trực bên bạn mỗi ngày, mỗi ngày, dù là những tình huống nhỏ bé nhất.

Câu chuyện nhỏ cuối cùng:


Hồi học tiểu học tôi rất muốn hỏi tại sao cô giáo của mình lại làm vậy. Lớn hơn một chút tôi cũng không thể có câu trả lời cho câu hỏi đó. Tôi rất muốn hỏi: “Tại sao cô lại làm vậy? Tại sao?”. Ngày còn nhỏ khi bị bạn bè trong lớp bắt nạt tôi có viết một lá thư nói với cô giáo chủ nhiệm với hy vọng tìm được sự giúp đỡ. Nhưng bức thư ấy mặt trắng còn lại cô lại viết những việc cần làm cho lễ bầu cử ban cán sự của lớp và đưa cho người đã bắt nạt tôi. Cô gái tồi tệ đó đọc và cười nhạo báng tôi. Tôi lúc ấy không hiểu sao lại ngây thơ đến vậy bản thân chỉ thắc mắc không biết cô giáo nhận thư của mình có đọc hay không? Tôi đã luôn yêu quý cô giáo ấy.

Trong những năm tháng của tuổi thơ đầy nỗi buồn khiến mỗi lần nhớ lại tôi đều nghẹn ngào, nước mắt cứ trực trào tuôn ra. Nhưng tôi biết rằng không chỉ có những con người tồi tệ xấu xa đại diện cho những người chuyên đi bắt nạt, ức hiếp người khác mà còn có rất nhiều người với trái tim nhân hậu luôn giang tay ra nắm lấy bàn tay tôi. Đó là cô giáo dạy tôi năm lớp hai. Tôi vẫn nhớ mùa hè năm đó. Khi tình cờ gặp cô trên đường. Cô có nói với tôi là sắp tới cô tổ chức một lớp dạy thêm, cô muốn tôi tới học. Còn vấn đề học phí cô biết hoàn cảnh gia đình tôi nên có nói rằng không cần lo lắng rằng em cứ tới học cô không lấy tiền đâu. Tôi thực sự đã rất hạnh phúc. Nó là một niềm vui rất lớn với tôi lúc đó. Và suốt mùa hè ấy tôi đã vui biết chừng nào. Ngày hôm nay khi nhìn lại tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn tới cô. Cảm ơn cô vì những điều đã làm cho tôi nó thực sự là một món quà vô cùng lớn. Nó làm tôi quên đi sự nghèo khó và thiếu thốn. Nó làm tôi không thấy tự ti với bạn bè. Nó làm tôi cảm thấy mình được yêu thương.

Bạn đã từng bị tổn thương hay cảm thấy đau khổ mỗi lần nghĩ về tuổi thơ của mình không? Tôi tin là cũng có rất nhiều người như vậy. Chỉ khác là câu chuyện của họ sẽ khác tôi. Nhưng bạn biết không? Ngay cả trong những lúc bạn tuyệt vọng nhất tôi tin sẽ có một bàn tay ai đó nắm lấy đôi tay nhỏ bé của bạn.


Có muôn vàn những cảm xúc, muôn vàn những nỗi niềm. Là nụ cười, là hạnh phúc, là nước mắt hay là nỗi đau? Dù là gì đi nữa tôi luôn có một niềm tin, rằng mỗi một người đều mạnh mẽ hơn những gì bản thân họ nghĩ. Hãy biết cách nở những nụ cười thật lớn khi hạnh phúc, hãy biết cách lau nước mắt khi khổ đau và luôn luôn tin tưởng vào bản thân. Cuộc sống tươi đẹp vẫn luôn ở phía trước.

Có lẽ sẽ còn rất nhiều câu chuyện nhỏ nữa. Bởi cuộc sống vẫn tiếp diễn và những câu chuyện mới sẽ lại bắt đầu.

The end.

15 Likes

Cám ơn Sang_Nguyễn về những câu chuyện nhỏ. Mình yêu những câu chuyện, và những câu chuyện của bạn rất đáng yêu. :heart::heart::heart:

1 Like

Cảm ơn Trang vì cái thả tim ngọt ngào của bạn. Và không biết trang có câu chuyện nào muốn chia sẻ trên form này không?

1 Like

Mình cũng có đăng vài bài, Sang đọc góp ý và ủng hộ mình nhé :))

1 Like

Thật sự cảm ơn bạn về những câu chuyện nhỏ này. Bạn viết rất hay, và mình đã nhận ra được nhiều điều khi đọc bài viết của bạn ^^!

1 Like

Vậy tốt quá. Mình sẽ ghé qua đọc nhé Trang:)))

1 Like

@thegioiluonyeuthuong cảm ơn vì lời nhận xét của bạn. Những câu chuyện đó là những cảm xúc mà mình đã trải qua ý. Không ngờ nó lại có thể chạm được đến cảm xúc của bạn.

1 Like

@thegioiluonyeuthuong Mà cái tên nick of bạn tớ rất tượng, nhưng không biết mình có thể biết thêm về bạn không? Tên thật của bạn chẳng hạn.

1 Like

bài của bạn hay lắm! mình rất thích những câu chuyện nhỏ của bạn! :smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

Mình tên là Vân Anh nha ^^… Mình cũng chẳng có chi nổi bật nên cũng không biết nên cung cấp thông tin gì nữa. Bạn viết hay lắm, và mình nghĩ mình cần phải học hỏi thêm nhiều. Cảm ơn đã thích tên nick của mình nhe ^^!

@thegioiluonyeuthuong Rất vui vì được biết đến Vân Anh.

@nhung Cảm ơn Nhung vì đã thích những câu chuyện Sang viết. Sang sẽ lấy nó làm động lực. Một lần nữa cảm ơn Nhung rất nhiều:)))

1 Like

@nhung Bài thi lần trước của Nhung " Lần đầu tiên tôi sống chậm lại và sống cho chính mình mình" bài viết đã đoạt giải nhì đó, nó rất sâu sắc. Sang rất thích bài viết đó, nên đã theo dõi bạn. Nhưng lần này không thấy Nhung đăng bài dự thi tháng 8 nhỉ?

Bài này hay thật, vào bình luận ủng hộ bạn nè =))

2 Likes

@Vy_Vy Ôi cảm ơn Vy Vy rất nhiều, nhắc đến Vy Vy Sang lại nghĩ đến Lô Vĩ Vy Vy, không biết Vy Vy có từng đọc truyện ngôn tình đấy không " Yêu em từ cái nhìn đầu tiên"

Mình không có đọc ngôn tình, mình chỉ đơn giản là doubleV lên thôi =)) Cậu đọc bài của mình nhé Lần cuối cùng mình gặp cậu và trả cậu quyển nhật kí

@Vy_Vy Tất nhiên rồi, mình đang đọc rồi nhé. Mình đoán là nó sẽ rất hay

1 Like

<3333333333333333333333333333333333333333333333333333333333333333333
:star_struck::star_struck::star_struck::star_struck::star_struck::star_struck::star_struck:

2 Likes

tui cũng quá lười để mà nổi giận, nghe tiêu đề thì đã hay rồi, còn bài viết thì…không hay mới là lạ, cố lên nha phai-ting :smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts::smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

@Sabishina Cảm ơn nhận xét của Thư nhiều lém:)))

1 Like