Lần cuối cùng tôi đi xem phim cùng anh – Người đầu tiên dẫn tôi tới rạp

Bước chân ra khỏi trung tâm thương mại, tôi vừa kịp nhận chiếc vòng ngọc trai đặt sửa lại cho vừa tay mình, đó là món quà anh tặng tôi nhân dịp đi du lịch cùng công ty, vừa kịp chọn cho anh một chiếc T-Shirts trắng mà tôi nghĩ anh mặc sẽ rất hợp. Điện thoại báo có tin nhắn, là anh, tôi hồi hộp mở lên và đọc từng chữ một, anh báo rằng “Anh nghĩ hiện tại tâm trạng cả hai đều không ổn, mình gặp nhau sẽ không hay, nên tối anh không ghé em nhé! Sau này gặp lại thì mình xem như là bạn bè”.

Trời Sài Gòn mùa này thật đỏng đảnh, lại còn đượm buồn, những cơn mưa phùn ở đâu kéo tới bất chợt làm người ta thấy nhớ biết bao những ngày nắng đẹp, cũng như tâm trạng tôi lúc này. Nhận được tin nhắn kia từ anh, tôi thẫn thờ, cứ đi trong vô định, mãi tới khi bị tiếng còi xe kêu inh ỏi kéo về thực tại, tôi vội rảo bước băng ngang đường Đồng Khởi giao Lê Thánh Tôn để hoàn thành nốt công việc chiều nay chưa làm, mặc cho tâm trạng đang chịu nhiều ngổn ngang và cuộn sóng.

5600575


Anh và tôi học cùng trường phổ thông, chung khóa, lại có những người bạn chung, nhưng lần đầu tiên tôi gặp anh là khi nhập học đại học, khi trường anh và trường tôi học chung một khuôn viên. Hôm đó tôi vừa tan học, đang ở bãi giữ xe thì anh bỗng gọi, tôi tỏ ra khá cảnh giác và xa lạ vì trước đó tôi mới bị gạt tiền, nhưng ánh mắt của anh đầy hiền lành và ấm áp, đó là ánh mắt sau này tôi luôn nhớ về, thấy vậy anh vội nói tên tôi, trường phổ thông của chúng tôi, từ đó chúng tôi biết nhau và giữ liên lạc.

Thời gian trôi qua, đó là năm ba, anh và tôi ngày càng thân thiết, tuy gặp nhau không nhiều nhưng chúng tôi nói chuyện thâu đêm suốt sáng, tôi nói rất nhiều và anh luôn là người lắng nghe, luôn luôn là như thế, mọi lúc tôi cần. Rồi anh bỗng hẹn tôi đi xem phim, lần đầu tiên tôi tới rạp, với cả hai đứa thì bộ phim không hay nhưng sau này tôi và anh vẫn luôn nhắc về nó, vì tôi biết rằng mình trân trọng thời gian đó. Nhưng tuyệt nhiên, tôi chỉ xem anh là bạn. Rồi ngày mà tôi lo sợ cũng đến, anh tỏ tình, và… tôi từ chối. Chẳng sao cả, tuy có chút gượng gạo, nhưng những tháng ngày sau đó chúng tôi vẫn tâm sự với nhau hầu như mọi chuyện trong cuộc sống, mà thật ra sinh viên cũng không có chuyện gì to tát cả, nhưng sao hồi đó nói chuyện vui thế không biết. Bố tôi thường gặng, nói tôi yêu đi, vì tình yêu sinh viên màu hồng, đẹp lắm, không tính toán lo nghĩ gì. Tôi biết bố nói đúng, nhưng hồi sinh viên không có tình yêu, tôi thấy cuộc sống của mình còn đẹp hơn màu hồng, đầy hồn nhiên và trong trẻo, có lẽ tôi khác người.

Thời gian lại trôi đi, đó là năm cuối đại học, tôi bắt đầu thích một người, rất rất thích, người đi chúc tết ngày Nhà giáo cùng lớp tôi - Nam, nhưng mọi thứ khá mông lung, tôi hay buồn, và anh biết điều đó, trớ trêu thay Nam lại là bạn chung lớp thời phổ thông của anh. Thời gian này chúng tôi vẫn nói chuyện, nhưng ngày càng thưa dần, thưa dần….

Rồi tôi và anh đều ra trường với tấm bằng giỏi của hai trường đại học có tiếng. Anh rất giỏi, giành được nhiều học bổng và biết ba ngoại ngữ. Tôi đi làm và chính thức trở thành người yêu của Nam – mối tình đầu của tôi. Đắm chìm trong tình yêu đầu đời, tôi yêu bằng cả nhiệt huyết của tuổi trẻ, đầy ngây ngô, chỉ nghĩ đơn giản tôi thật lòng, bỏ qua mọi trục trặc trước đó, tôi chọn tin tưởng tuyệt đối, thậm chí có lúc tôi yêu Nam hơn cả bản thân mình. Anh cũng đi làm và ngày càng thành đạt. Tôi không biết rõ, nhưng anh có tìm hiểu và quen một vài người, nhưng đều không được lâu. Tôi và anh vẫn giữ liên lạc, tôi vẫn kể anh nghe mọi vui buồn trong cuộc sống, anh vẫn là người nghe tôi nói chuyện nhiều nhất, hiểu tôi nhất, nhưng tôi vẫn chỉ xem anh là bạn.

Ba năm thấm thoát trôi qua, khi tôi là cô gái 25 tuổi, khi tôi bắt đầu mơ về một mái ấm gia đình, cũng đồng thời có một biến cố lớn xảy đến giữa tôi và Nam – tôi dính bầu. Mới hôm trước, nghe tôi nói khi còn chưa chắc chắn, Nam còn vừa cười vừa trêu “Chuẩn bị tinh thần về nói bố mẹ”, nhưng hôm sau khi nghe tôi báo kết quả chính thức, Nam hỏi ngược tôi một câu “Em tính sao?”. Bằng linh cảm của một người phụ nữ khi yêu, tôi phải thú nhận rằng, tôi đã chọn làm một kẻ tội ác, và Nam gật đầu ngay. Trở về từ bệnh viện, tự thấy bản thân cần được chăm sóc, nên dù không muốn ăn tôi vẫn ghé tiệm cơm. Nhưng tôi không thể nuốt trôi, nước mắt cứ thế rơi xuống và tôi không thể kiềm được. Tôi càng khóc nhiều hơn khi bà chủ tiệm chạy ra hỏi “Hôm nay con làm bài thi không được hả, không sao đâu mà…”. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mọi thứ như sụp đổ trước mắt mình. Đó là ngày mà tôi không thể nào quên, kể cả trong những giấc mơ và chắc chắn cả đời còn day dứt. Nam vẫn quan tâm tôi, nhưng có gì đó đã thay đổi. Ba tháng sau, Nam nói …chia tay. Đây là một kết quả mà tôi đã đoán trước, nhưng tôi muốn chính Nam nói ra. Ngồi đọc thư của Nam “…Anh chọn em vì em quá tốt, nhưng sau ba năm anh nhận ra tình cảm anh giành cho em là tình thương chứ không phải tình yêu…”, tôi cười ngây dại và đồng ý ngay không một lời níu kéo. Tôi thông báo sẽ tạm thời cắt mọi liên lạc với Nam, kể cả hủy kết bạn các mạng xã hội để có thể dứt khoát. Hóa ra tôi bị bỏ rơi, đau đớn hơn, ngần ấy thời gian kéo dài chắc có lẽ còn vì bị thương hại nữa. Người ta nói “Đàn ông tốt không thiếu, nhưng đàn ông có trách nhiệm thì không có nhiều”, mối tình đầu của tôi có lẽ là một trường hợp như vậy.

Khi ấy, tôi mới bàng hoàng nhận ra, tôi đã là một con người khác, và đánh mất nhiều thứ. Từ đó, tôi trở nên sống buông thả và nổi loạn. Anh biết điều đó, biết mọi thứ về quá khứ của tôi. Nhưng…anh vẫn bên cạnh, quan tâm tôi nhiều hơn nữa, vẫn nhìn tôi với đôi mắt đó, đôi mắt của sự chân thành và trìu mến. Tôi tự thấy mình không xứng đáng với anh, và tôi cũng cần thời gian để chữa lành vết thương lòng mình, tôi tự nhủ “Mọi thứ đừng đến quá nhanh, sẽ không tốt”. Tôi và anh thường nói với nhau, giữa chúng tôi không phải tình bạn, cũng chẳng phải tình yêu, mà như tri kỉ vậy. Chúng tôi cứ bên nhau bình yên và lặng lẽ như thế….

Một ngày của một năm sau, anh đón tôi đi uống sinh tố, và tặng tôi một món quà được gói cẩn thận, là nước hoa (anh hay tặng tôi những món quà nhỏ vào những dịp không tên). Tôi rất vui, tối đó chúng tôi đi dạo tới khuya, lần đầu tiên ngồi sau xe, tôi muốn ôm anh và mong sao còn lâu nữa mới tới nhà. Rồi…anh tỏ tình (thật ra đây không phải là lần thứ hai), chắc chắn là tôi rất hạnh phúc rồi, nhưng tôi muốn anh suy nghĩ thật kĩ. Sau đó, anh không trả lời mà chỉ cười ấm áp và nói rằng “Hành động của anh thay cho câu trả lời”.

%E1%BA%A3nh-bi%E1%BB%83n-%C4%91%E1%BA%B9p-l%C3%A3ng-m%E1%BA%A1n-8

Khi làm người yêu của anh thì tôi mới biết cảm giác được chiều chuộng là như thế nào, hóa ra cảm giác yên tâm và an toàn khi ở bên cạnh là như vậy. Chúng tôi đã có sáu tháng yêu nhau trọn vẹn. Nhưng linh cảm vẫn mách bảo tôi có điều gì đó không ổn, nhiều lần tôi biết anh buồn vô cớ, thậm chí tôi có cảm giác mình không còn hiểu anh như trước, quan trọng hơn hết là anh luôn giấu tôi điều đó. Nhiều lần gặng hỏi, anh luôn né tránh, và tôi càng lo lắng…. Và tôi đề nghị, dù là như thế nào, thì tôi có quyền được biết, vì cách giải quyết tốt nhất vẫn là thẳng thắn. Anh đồng ý.

Trùng hợp, cả hai đứa được tăng lương. Chúng tôi đùa vui nhau rằng anh dẫn tôi đi xem phim còn tôi sẽ “dắt” anh đi ăn. Anh và tôi đã có một buổi tối hẹn hò như bao cặp đôi khác. Nhưng tôi không ngờ đó là lần cuối cùng tôi đi xem phim cùng anh…. Tối đó, hai đứa nhắn tin nói chuyện, bất ngờ anh đưa ra nhiều lí do làm bản thân suy nghĩ và anh lại là người không quyết đoán, nên không muốn tốn thời gian của tôi. Thật ra, người như anh, tôi có thể chờ bao lâu cũng được mà. Nhưng tôi không thể nói ra, vì tôi biết lí do thật sự, là tuy anh muốn chấp nhận quá khứ của tôi, nhưng lại không thể vượt qua nó, anh luôn ám ảnh và không thôi nhớ về điều đó. Chúng tôi bên nhau lâu là thế, nhưng tôi hiểu, có lẽ khi ở trong một mối quan hệ nghiêm túc, và là người có trách nhiệm, thì đó cũng là một áp lực rất lớn, vì bên cạnh chúng ta còn có gia đình, người thân nữa.

Anh nói tối hôm sau chở tôi đi ăn kem (tôi rất thích ăn kem). Tôi đồng ý.


Xong việc lúc 16h30, tôi gọi một chiếc taxi để về nhà. Radio trên xe đang phát bài “Remember When”. Trước đây, mỗi lần khi nghe bài hát này, tôi đều tưởng tượng cảnh sau này tôi sẽ chuẩn bị và chỉnh quần áo cho anh trước khi đi làm, vì anh rất vụng và ít chú ý tới ăn mặc. Anh không phải là mối tình đầu của tôi nhưng lại là người tôi không muốn mất đi nhất, giống như câu người ta vẫn nói, người xấu chúng ta không sợ, mà chỉ sợ người tốt. Lấy điện thoại, tôi nhắn cho anh từng chữ khó khăn “Vậy cuối cùng mình cũng chia tay bằng tin nhắn sao?”. Anh gọi cho tôi ngay sau đó:

  • Em về chưa?
  • Em lên xe rồi.
  • Anh nghĩ hiện tại tâm trạng cả hai đều không ổn, mình gặp nhau sẽ không hay. Anh lập lại
    Nhìn qua món quà chia tay định tối nay sẽ gửi anh, tôi đáp:
  • Vâng, em hiểu rồi. Vậy anh nhé!

69505790_2281747405213427_5117787011624730624_n

Tôi ước gì có thể chây lì, cố chấp nói không đồng ý để giữ anh bên mình. Nhưng tôi cũng chỉ muốn giành cho anh những thứ tốt nhất, anh xứng đáng được như thế. Tôi sẽ rất đau khổ khi nhìn anh bên mình mà không hề hạnh phúc. Thôi thì tôi chọn giữ lại những kỉ niệm ngọt ngào đã từng có bên anh, và tôi cũng luôn biết ơn anh, người mà có lẽ cả đời này tôi không tìm được nữa.

Chúng tôi đã kết thúc 10 năm bên nhau như thế…


Đến bây giờ tôi nhận ra, không phải vì tôi khác người, mà vì thiếu kiến thức và kinh nghiệm trong tình yêu, tôi đã yêu sai cách, thay vì phải biết bảo vệ bản thân tôi đã yêu quên mình. Khi vấp ngã, thay vì nhìn nhận và sống chậm lại tôi đã có những ngày tháng trượt dài. Chính xác là tôi đã không dám chấp nhận sự thật đó. Như người ta vẫn nói, bất kể chuyện gì xảy ra cũng có lí do của nó, tôi tin rằng, nếu có quay trở lại, thì tôi tại thời điểm đó cũng sẽ vẫn lựa chọn như vậy. Tôi đã có nhiều bài học, chỉ tiếc là nó hơi đắt giá ^^.

Thật lạ là sau khi chia tay anh đến nay, tôi không rơi một giọt nước mắt nào liên quan chuyện tình cảm, nhưng mỗi khi nghĩ đến gia đình, nước mắt tôi tuôn rơi. Có lẽ vì tôi chẳng có gì để hận hay trách anh cả, thay vào đó, tôi khóc vì thấy có lỗi với gia đình và bản thân nhiều hơn. Điều đó luôn nhắc nhớ tôi, trước khi làm hay quyết định chuyện gì, phải nghĩ tới kết quả và tự chịu trách nhiệm.

P/s: Bài hơi dài, cám ơn các bạn đã giành thời gian đọc tới dòng cuối này nhé!

9 Likes

Mong bạn sẽ sớm tìm được hạnh phúc của mình

Một kinh nghiệm khi yêu cho 1 đứa ngu ngơ, mù mờ như mình
Cảm ơn vì đã chia sẻ, mong rằng sẽ được học hỏi thêm những kinh nghiệm trong cuộc sống từ bạn

Cám ơn Ngọc nhé!
Rất vui được làm quen với Ngọc, mình cùng học hỏi những chia sẻ từ nhau nhé!