Lần cuối cùng tôi sống trong bóng đen tâm lý

Ừm…đầu tiên cảm ơn những ai ấn vào bài viết này và đọc :smile::smile: . Trong bài viết này “mình” sẽ xưng hô là “mình” như những người bạn lâu ngày được ngồi xuống tâm sự với nhau nhé :blush: , “tôi” nghe xa cách quá :-1:

Đã rất nhiều lần rồi kể từ năm lớp 8 mình tự hỏi là hiện tại mình có hạnh phúc và vui vẻ hay không. Mình lên Google tra : làm thế nào đẻ cảm thấy vui vẻ , làm thế nào để luôn cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa , căng thẳng nghĩa là như nào, cách giảm stress…tất nhiên sau khi tìm đọc những bài viết đó tâm trạng mình tốt lên khá nhiều. Nhưng sau đó lại như vậy , tâm trạng luôn rầu rĩ , thậm chí là u ám ( khi mình ở một mình ).

Lúc đó mình chỉ nghĩ " hay đấy là do dậy thì nên nó thế “, " đây là dầu hiệu của việc đang trong quá trình trưởng thành à”.
Nhưng rồi đến một lúc, mình cảm thấy cái tâm lý và suy nghĩ của mình nó quá khác lạ so với bạn bè và những người xung quanh…, đến cơ thể còn khác lạ nữa là : mình thấy khó thở tức ngực, nghĩ là tim có vấn đề bảo mẹ đưa đi khám ( khám tận 2 lần) nhưng kết quả bình thường ; lúc ngồi một mình hay nghĩ nghĩ xong cười như một con hâm ( nhiều lần rồi ); lúc nào trong đầu cũng nghĩ ra câu chuyện gì đấy , cả ngày luôn luôn trong trạng thái như vậy ( trừ lúc ngủ ) ; trong đám đông các bạn nói chuyện , hay trên lớp nghe cô giảng bài mình tự dưng không tham gia được nữa mà tham gia vào câu chuyện đang diễn ra trong đầu; trằn trọc để ngủ ; luôn nghĩ mình vo giá trị và tội lỗi, lo lắng sợ hãi sợ hãi không lí do , lúc đi ngủ muốn tự tử ( lúc đấy mình cảm thấy việc này bình thường ), dễ cáu giận, sợ và e ngại được học sinh giỏi…
Mẹ bảo : con bị làm sao đấy , cứ cười như con điên . Mình nghe xong cũng chỉ tai này lọt tai kia, còn thấy kiểu đấy thú vị nữa.
Nhưng nó sẽ là "vui vui " nếu tần xuât xuất hiện ít…Nghe mẹ nói nhiều mình cũng thấy hơi khó chịu và tìm đến chị google hỏi : người hay cười cười một mình có phải đã mắc bệnh gì đại khái là mình search như vậy, với cái ý định là tìm kiếm cho vui . Nhưng trời cái kết quả sau đó đã làm mình sững lại vài phút : trầm cảm, trầm cảm cười , rối loạn cảm xúc…
Tâm trạng sau khi “sớt” kết quả bị trầm cảm : không tin báo vớ vẩn, tao vẫn bình thường nhé , đầy người cũng hay tự cười cười mà. Điên quá mình tìm hiểu thêm trầm cảm là gì, triệu chứng như nào. Nhưng không tất cả những triệu chứng mà báo nói đều đúng với mình, thậm chí đọc đến nhiều câu mà phải giật thon thót :
Trầm cảm “cười” có các biểu hiện hạnh phúc bên ngoài, và đau đớn bên trong. Có sự tương phản rõ ràng giữa cách một người nhìn vào họ và cảm giác của họ.
Một ví dụ điển hình về bệnh trầm cảm " cười " là họ cảm thấy thực sự hạnh phúc như khi dự đám cưới của một người bạn, nhưng bên trong họ có thể cảm thấy trống rỗng, tự phê bình, bất an.
1. Người trầm cảm luôn cảm thấy trống rỗng ,mất tập trung khi tham gia vào các cuộc nói chuyện, vui chơi.
2. Thường xuyên có cảm giác tiêu cực, tội lỗi mặc dù mình không làm sai
3. Mất năng lượng sống, mất tự tin , thiếu sự tập trung, hay nghĩ đến việc tự tử
4. Thường xuyên có cảm giác tiêu cực, khó hoàn thành mọi việc
5. Ảnh hưởng đến sức khỏe, đặc biệt là tim . Đi khám sẽ không thấy bệnh.

Đại loại về các triệu chứng mà mình nhớ, và một số triệu chứng của rối loạn cảm xúc : sức khỏe tụt giảm, khó tập trung và ghi nhớ, bồn chồn, khó kiểm soát được hành vi… Nguyên nhân là do di truyền, tác động xã hội, gia đình không hạnh phúc.
Tưởng chừng như là trò đùa, mình ngồi suy nghĩ một lúc lâu và cảm thấy khoảng thời gian này đúng là bản thân có những triệu chứng như vậy thật, à không là có từ lâu rồi…chắc hẳn mầm mống từ năm lớp 6. Từng triệu chứng nó miêu tả đúng với trạng thái đến nỗi mình còn nghĩ hay chị goole đọc được suy nghĩ của con người :))
Sau khi bị đá vào tâm lý như vậy, mình cũng chấp nhận là bản thân trầm cảm, “đây cũng không phải là điều gì xấu nên mình không phải xấu hổ” mình đã nghĩ như vậy đấy. Rồi mình lại nghĩ tiếp vậy nguyên nhân do đâu mà mình thành ra như thế này, sau mấy ngày suy nghĩ, mình đã biết được nguyên nhân:
– Thứ nhất là do gia đình: một vài lần chứng kiến bố mẹ cãi nhau to, từ đó khắc ghi sâu vào đầu là nhà mình không hạnh phúc như nhà các bạn khác →→ tự ti, nghĩ mình không xứng đáng được điều tốt đẹp như cái mà mình đã viết ở trên là cảm giác muốn được học sinh giỏi nhưng lại e ngại * như những học sinh bình thường các bạn ấy còn khao khát được HSG ấy chứ*
– Thứ hai là do sử dụng điện thoại: đọc đến đây chắc bạn nghĩ là con bé này xàm đúng không. Nhưng không mình đã tìm hiểu trong những tác hại của điện thoại thì có tác hại là gây ’ trầm cảm’ cho người dùng.
–Thứ ba là đọc những thông tin tiêu cực trên mạng: lần đầu mình được bố mẹ mua cho đt thông minh là lớp 6, mình nhớ lại khoảng thời gian này hình như lúc đó bản thân đang stress, bực tức gì đó và rồi mấy bài viết tiêu cực nó đồng tâm trạng với bản thân nên mình đọc rất nhiều. Như : chia tay, ngoại tình, hiếm dâm trẻ em, vụ án giết người ghê rợn, học đại học ra không có việc, cướp giật,…nghĩ lại thì đây là một trong những nguyên nhân lớn nhất dẫn đến trầm cảm vì suy nghĩ tiêu cực. * Lúc chưa có điện thoại bản thân rất là vui vẻ mà*.
– Thứ tư : đọc truyện ngược nhiều. Mình là một fan của truyện ngôn tình, ở cái tuổi này ai mà chả thích mộng mơ. Bộ truyện mình thích nhất là ’ đạo tình’ ai là fan của ngôn tình chắc chắn đã nghe qua cái tên này rồi phải không. Vì quá thích câu chuyện nên đêm nào trước khi đi ngủ mình cũng nghĩ mình là nữ chính, còn nam chính đang nằm bên cạnh ( cả năm lớp 9 đêm nào cũng phải nghĩ thế thì mới ngủ được). Rồi đọc đến truyện của tác giả Ân Tầm, truyện của chị này thì siêu ngược, nam chính ngược nữ chính, nữ chính tự tử. Không biết bản thân đọc nhập tâm quá hay sao mình cứ tưởng tượng bản thân là con nữ chính, muốn tự tử, nằm khóc một mình như mình đã viết ở trên vậy. Nhưng lúc này bản thân vẫn chưa nhận ra đây là một suy nghĩ ĐÁNG SỢ. * Bây giờ nghĩ lại mới thấy mấy mắn vì mình chưa lấy dao rạch tay hay làm gì dại dột :(( *
Thứ năm : tâm lý bản thân yếu, hay quan tâm đến suy nghĩ của người khác về bản thân, tâm lý dễ tác động. Mình nghĩ đây là lí do quan trọng dẫn bản thân đến trầm cảm.
Lúc phát hiện ra bệnh là mình đang học lớp 10. Cái năm bệnh nặng nhất là lớp 9, vì lúc đó mình nghĩ đến tự tử nhiều nhất. Đọc đến đây các bạn thắc mắc sao không bảo bố mẹ để đưa đi bác sĩ tâm lý. Lúc đó mình cũng chuẩn bị sẵn tinh thần để nói rồi , nhưng câu chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì như có cái gì chặn họng, mình cảm thấy rất khó nói, cái bệnh trầm cảm này thường ngày chỉ được nghe trên tivi chứ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ như vậy.
Mình quyết định là sẽ tự cứu bản thân. Và ông trời như có mắt, một hôm lên tiki mình tìm thấy sách ’ đừng để trầm cảm tấn công bạn’ ngay lập tức mua liền. Và một thời gian sau khi đọc xong cùng bài tập thực hành mình cảm thấy tâm trạng khá lên thật ( NOT PR, tất cả trải nghiệm đều là thật). Mình hạn chế đọc những truyện ngược, không xem tin tiêu cực , tìm kiếm những câu châm ngôn nói về yêu đời, cuộc sống. Và đặc biệt là đọc nhiều sách self-help​:muscle::muscle:
Và hiện tại đang là học sinh lớp 11 mình cảm thấy đã khá lên rất nhiều. Thật sự là khá lên rất nhiều. Sức khỏe ổn định, vui vẻ tươi cười, và nếu làm một điều gì mới mẻ mình sẽ tự hỏi bản thân " mày có thấy vui vẻ không, mày có thích cái váy, bộ quần áo này không, nếu thích thì làm/ mua. Bớt quan tâm đến suy nghĩ của khác về bản thân. Khi nhìn nhận một sự việc gì đó cũng lôi ra được điểm tích cực …
Mình từng trải qua khoảng thời gian trầm cảm khá là tồi tệ, nên mình không muốn các bạn cũng trải qua những điều như vậy. Trầm cảm nó gây cho mình không ít " thiệt hại" : mất cơ hội thể hiện bản thân , mất hết động lực, tự tin, đến cái việc được học sinh giỏi mà nhiều người ao ước mình còn ’ e ngại’ vì nghĩ năm nay mình học giỏi nhưng năm sau lười không học giỏi nữa chúng nó sẽ cười mình là ngu dốt. Nghĩ bạn bè xung quanh ai cũng không thích mình ( thực ra không phải). Tâm trạng cả ngày u ám, mất đi cái sự hồn nhiên vô tư của đúng lứa tuổi, cả ngày đau đầu, khó thở, … nói chung là khoảng thời gian khủng hoảng. Nên nếu như bạn nào đọc bài viết này mà co thấy các biểu hiện như mình đã kể thì hãy quan tâm đến bản thân nhiều hơn nhé :heartbeat:. Với bản thân đã từng trải qua và tự chữa trị cho bản thân, mình có một số TIP sau để giúp đỡ các bạn giống mình:
:muscle: Khi có nhiều tâm trạng tiêu cực: ngau lập tức ngừng nghĩ, kiếm một bộ sitcom hài như 5S online, runing man để xem, đọc sách hoặc ngồi thiền… Nói chung là ngay lập tức dừng NGHĨ.
:face_with_hand_over_mouth: SUY NGHĨ QUÁ NHIỀU SẼ TẠO RA NHỮNG SUY NGHĨ TIÊU CỰC​:shushing_face:
:muscle: Tránh xa những người tiêu cực, suốt ngày than vãn, mặt khó chịu. Điều này quan trọng lắm đấy nhé.
:muscle:Nghe các câu nói truyền cảm hứng : mình tâm đắc nhất là câu " buổi sáng khi thức dậy, tôi đặt ra hai sự lựa chọn cho mình - mong muốn hôm nay vui vẻ hay không vui vẻ. Và tôi chọn cái đầu tiên "
:muscle: Dành một khoảng thời gian trong ngày để tập thể dục, ngồi thiền. Vì sau tập TD cơ thể năng lượng tràn trề, sau ngồi thiền đầu óc như được thanh lọc “rác thải”.
:muscle: Đọc sách: đặc biệt là các sách self-help như : Tony buổi sáng, xuất phát điểm của tôi là giới hạn của bạn, khi tài năng không theo kịp giấc mơ, bạn đáng giá bao nhiêu… Đọc những quyển sách như thế này vừa giúp bạn có mục tiêu sống lại vừa mang lại suy nghĩ tích cực. * Chính đọc sách đã giúp căn bệnh trầm cảm của mình giảm đi rất nhiều vì có mục tiêu sống *
:muscle: Tìm kiếm hình tượng lạc quan : về điểm này thì mình tìm đến các chị idol hàn như Yeri, Seulgi ( Red Velvet) ; Yura ( girl’s day). Mình cảm nhận được các chị ấy có một nguồn năng lượng rất tươi sáng, lạc quan qua nụ cười cười. Vì thế mỗi lần có gì tiêu cực là mình lại xem show, ngắm ảnh của các chị ấy :))
:muscle: Kiếm một công việc gì đấy để làm và khiến bản thân thật bận rộn. Vì đôi khi rảnh rỗi quá nên con người ta suy nghĩ quá nhiều và quan tâm về cái nhìn của người khác.
:muscle: Đi chơi thật vui cùng lũ bạn
:muscle: Điều cuối cùng là hãy CƯỜI NHIỀU lên bạn nhé.
:blush: MỌI CHUYỆN RỒI SẼ ỔN THÔI :blush:

Với mình hiện tại sức khỏe, tâm lý đã tốt lên rất rất nhiều, và mình nghĩ là bản thân đã hết trầm cảm rồi. * SO HAPPY*
:heartbeat: Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết, và nhớ ủng hộ mình nhé :heartbeat:
P/s: Cảm ơn blog fususu đã cho mình giãy bày hết tâm sự, thật sự thoải mái. Khi viết bài viết này cũng là đầu năm học, vì vậy mình mong khoá khứ sẽ ngủ yên tại đây. Năm học mới nhiều điều mới mẻ :kissing_heart:. Câu thần chú " quyền lực " của bản thân mình sẽ là : LẦN CUỐI CÙNG TÔI SỐNG TRONG BÓNG ĐEN TÂM LÝ.

 SỰ KHỞI ĐẦU MỚI, MỌI ĐIỀU TỐT ĐẸP.
8 Likes

Chào bạn, chúng mình cùng tuổi nè, mình từng nghĩ mình bị trầm cảm, đọc bài của bạn sao thấy giống mình quá
Nguyên nhân của mình là do áy náy về sự ra đi của một người rất quan trọng với mình, sau đó mình cũng sử dụng máy tính nhiều, cũng chỉ để đọc truyện thôi,đỉnh điểm mình từng thức thông đêm đến 4h sáng, mình đọc bộ đạo tình rồi đó, mình còn rất thích truyện ngược, ko lạc đề nữa,…
Nhưng đừng lo vì mình cũng đang dần thoát khỏi bóng đen ấy rồi, tuy nhiên chắc không được tích cực như bạn, mong giúp đỡ mình nhiều hơn
Mình cũng rất thích trên đường băng của dượng tony thâm, sâu, cay, nói chính xác về thực trạng của xã hội ở Việt Nam
Cảm ơn bạn đã viết bài này, nó giúp mình hiểu rõ bản thân hơn

3 Likes

Trời , không ngờ cũng có người giống với
mình.
Thực ra lạc quan cũng không có gì khó lắm đâu cậu. Cậu chọn lấy một câu nói truyền cảm hứng tích cực thật tốt cho mình, nghĩ cuộc đời chỉ có một nên phải sống sao cho đáng sống.
Chúc cậu luôn luôn vui vẻ trong từng khoảnh khắc cuộc sống :grin:

1 Like

mình chưa bị nhưng có cái hay suy nghĩ tiêu cực và rồi mình nhận ra những ý nghĩ đó không chỉ làm tốn thời gian của mình mà còn hại cho não bộ nữa, mình từ từ thoát ra khỏi nó, bây giờ đôi khi cũng bị vậy, nhưng đó chỉ là thử thách cho sự trưởng thành từng ngày của chúng ta thôi.
Chị, em nhỏ tuổi hơn chị, cảm ơn chị đã viết ra 1 bài viết rất bổ ích, 1 bài học vô giá vào cái giai đoạn mà con người ai cũng phải trải qua. Chúc chị sống hạnh phúc nha.
Thân
Gia An
7:42am 8/28/2019

1 Like

Bài viết hay quá Em, cảm ơn Em đã chia sẻ :smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

Haizz, lớn lên phải suy nghĩ nhiều thật
Bây giờ mới thấm thía lời mẹ nói " đừng mong lớn nhanh làm gì "
Cảm ơn bình luận của em nhé

1 Like

Bạn bằng tuổi của mình luôn đó. Chúc mừng bạn đã vượt qua trầm cảm nhé. :hugs::hugs::hugs:Thật ra mình cũng hay để ý đến lời người khác nói lắm nhưng chưa đến mức độ như bạn

3 Likes