Nếu được thay đổi gì đó tôi sẽ "tắt não"

Mỗi lần bực bội gì đó, mọi người trong nhà tôi cứ la hét um sùm cả lên rồi đỗ hết lỗi này lỗi kia cho người khác. Theo tôi thấy, gia đình là nơi vỗ về an ủi chứ không nên là một nơi khiến mình… run cầm cập, đúng không?
Chuyện hồi sáng, bố tôi chuẩn bị xách xe đi ra bến xe buýt, bố còn kêu tôi ra khoa cửa. Ai ngờ đâu chìa khoa bị gì mà bật mãi không lên. Cả bố cả mẹ nói mấy câu vô nghĩa nhằm giải tỏa cảm xúc như:“Chìa khóa đâu rồi, cái dự phòng đâu rồi, đâu rồi Linh”.
Làm sao tôi biết được trong khi họ là người đi nhiều nhất, mà cũng chính họ làm mất cái chìa dự phòng nhỉ?
Ai lúc nóng giận lên cũng dễ mất kiểm soát lắm. Tôi biết vì tôi chứng kiến nó từ nhỏ tới lớn luôn rồi.
Nếu được thay đổi điều gì đó mãi mãi, tôi chắc chắn sẽ tắt… não của họ trong những lúc họ nóng giận để họ khỏi phải than vãn hay trách cứ gì nữa ! Hoặc không thì tắt tiếng đi cũng được.
Tưởng tượng tới lúc mà họ qua cơn bực mình xong, chắc là họ sẽ nghiệm ra được nhiều điều lắm. Mà lại còn không tổn thương tới ai, không phiền hà tới ai.
Bởi lẽ, những lúc xảy ra sự cố người ta thường không chịu nhìn lại chính bản thân, mà sẽ tìm một ai đó, một cái gì đó, con gì đó để đỗ lỗi.
Lí do họ làm vậy cũng dễ hiểu, vì họ không chịu được điều đó một mình. Nên họ muốn một ai đó phải gánh vác trách nhiệm đó với họ. Mà cuộc đời của mỗi người, đâu ai gánh vá thay ai mãi được?
Giá mà bố mẹ anh chị em tôi biết điều này, thì họ có thể thông cảm cho chính mình cũng như người khác hơn. Haizz, mà cuộc sống của tôi cũn sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều…
Dù tôi không thể “tắt não” ai, hay tắt tiếng. Thì ít ra những lúc lỡ bực mình gì đó, tôi thường hay im lặng và tránh đi chỗ khác. Làm riết rồi nó i như một thói quen. Đã vậy trước lúc ngủ, tôi cũng hay nghiệm lại xem mình học được gì từ trải nghiệm đó.
Thật sự là ít người bình tĩnh được trong những tình huống rắc rối lắm, nên là chỉ cần im lặng thôi là đã tốt lắm rồi. Im lặng là cách tốt nhất bảo vệ chính mình khỏi những mớ bòng bong đó.
Lời nói có thể khiến ai đó vui vẻ cả ngày, những cũng là vũ khí sát thương mạnh nhất khiến ai đó đau khổ cả tháng, cả năm.
Hãy im lặng mỗi khi lỡ bực dọc chuyện gì đó. Và đừng nói gì cả, để giữ sự yên bình cho người thân xung quanh bạn nhé :heart_eyes:

8 Likes

mình bị cuốn hút từ những dòng đầu cơ đấy, nhà mk cũng hay xảy ra tình huống này nên mk càng đọc càng thấm hihi :blush::blush::grin::grin:
bạn có thể thêm vài bức hình cho sinh động thêm đó, chúc bạn đạt giải :partying_face::partying_face::partying_face::partying_face:

2 Likes

Mình nghĩ góc nhìn và cách bạn nghĩ khá thú vị, mình cũng đồng tình với bạn đôi khi chúng ta hay lỡ lời và làm tổn thương người xung quanh. Nhưng không có nghĩa vì thế mà chúng ta im lặng, chúng ta im lặng để cho những cảm xúc tiêu cực, như bực bội, khó chịu…lắng xuống, cũng như để mọi người trong cuộc có một khoẳng lặng để tự nghiền ngẫm về những gì đã và đang xảy ra. Sau đó chúng ta nên mở lòng mình ra và nói về những gì mà chúng ta thật sự cảm nhận, chứ không nên mãi im lặng và để những cảm xúc đó lên men trong lòng mình…Mình hiểu cảm xúc của bạn, thật sự, dù chỉ qua đôi ba lời văn nhưng mình có thể thấy bạn là người mạnh mẽ, nhưng bạn nên nói với gia đình hay những người thân xung quanh bạn những gì bạn thật sự nghĩ, những cảm xúc chân thật của bạn, hãy nói một cách chân thành không cáu bẳn, mình nghĩ, họ sẽ hiểu bạn hơn và gia đình của bạn cũng sẽ ngày càng tốt hơn, mọi người sẽ vui vẻ hơn vì đã giải tỏa được khúc mắc ở trong lòng. Như một bộ phim mình đã xem, có một nhân vật trong phim nói với cháu của mình như thế này : “Cháu phải nói ra, có một số chuyện nếu cứ để mãi trong lòng thì dù sớm hay muộn chúng cũng sẽ trở nên thối rửa và làm cháu mưng mủ, cháu sẽ chỉ ngày càng cảm thấy tệ hơn thôi !” Ông lão đáng mến đó đã nói vậy đấy. Mong bạn sẽ sớm tìm được thêm nhiều niềm vui trong cuộc sống nhé~ Chúc bạn luôn bình an !

1 Like