Nếu được thay đổi một thứ tớ muốn tặng cậu một cuộc sống mới

Đã có rất nhiều lần trong cuộc sống, tớ ước được thay đổi điều này hay điều kia.

Tớ đã muốn quay lại những thời điểm trong quá khứ để sửa sai hay làm tốt hơn. Chẳng hạn như, không giấu đôi dép bị rách ở gầm giường- Một cô bạn tính cách vô cùng xấu xí đã đánh tráo đôi dép mẹ mới mua cho tớ, bằng đôi dép của bạn ấy. Vì sợ bị mẹ mắng tớ đã lén lút giấu nó xuống dưới gầm giường.Tớ đã ước mình cứ ném quách đôi dép rách đó đi và nói với cô bạn đó rằng “Cậu là đồ ích kỉ”. Nhưng cô bé đó cũng chỉ là trẻ con, có lẽ cũng đã sợ mẹ mắng nên mới lấy dép của tớ, cậu nghĩ đúng không?

Tớ đã ước học chăm chỉ hơn nếu thời gian quay lại. Nhưng thật sự tớ đã rất chăm, ngày ngày đều học tới khuya muộn. Nhưng tớ vẫn rớt đại học. Khi ấy tớ đã rất buồn. Nhưng giờ với tớ nỗi buồn ấy không còn nữa, giờ cuộc sống của tớ vẫn rất tốt mặc dù tớ không hề học đại học.

Tớ đã ước rằng mình không yêu chàng trai ấy, không rung động với người ấy nếu thời gian quay lại. Cậu biết không? Anh chàng ấy không thực sự yêu tớ, tình cảm của anh ấy có lẽ chỉ là sự rung động và khi tình yêu cũ của anh ấy quay lại, họ đã trở về bên nhau. Bọn tớ đã chia tay nhau dù tớ đã rất đau. Tớ đã rất ghét mình bởi sự ngốc nghếch, tớ đã ghét những giọt nước mắt của tớ và tớ ước mình không yêu anh ấy. Nhưng, nhưng có lẽ tớ cũng đã có một khoảng thời gian đẹp đẽ, biết nhớ nhung và yêu thương một người. Và có lẽ người ấy cũng tốt, chỉ là không dành cho tớ thôi.

Nhưng cậu biết không? Điều mà khiến tớ đau lòng nhất và ước rằng mình có thể thay đổi chính là cái chết của cậu. Tớ rất ghét những người lúc nào cũng bi lụy, than vãn hay luôn nghĩ về những điều buồn bã, bởi tớ thấy họ thực sự yếu đuối. Tớ chỉ muốn nói những điều vui vẻ, đem năng lượng tích cực đến mọi người. Nhưng tớ lại luôn buồn và cái chết của cậu, cái chết ấy là nỗi ám ảnh trong lòng tớ. Bởi cách thức cậu chọn để từ bỏ cuộc sống này hoàn toàn do cậu quyết định và nó lại đau đớn vô cùng. Tại sao vậy? Tại sao lại phải chọn cái chết đau đớn đến vậy? Và lý do gì lại khiến cậu dừng chân lại, khiến cậu gục ngã vậy? Tại sao lại chọn ra đi khi chỉ mới 26 tuổi? Tại sao? Tại sao? Có thể trả lời tớ được không?

Đã có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cậu nhưng cậu lại chẳng thể trả lời tớ. Người ta nói vì một ai đó đã làm tổn thương đến cậu, cậu đã quá đau đớn nên mới chọn cái chết. Tớ không chắc đó có phải là lý do thực sự hay không? Nhưng có lẽ cậu hẳn phải đau đớn và cô đơn đến mức nào mới chọn lựa như vậy? Tớ thấy cậu thật can đảm vì dám chọn cái chết, tớ muốn mắng cậu “Đồ ngốc ạ”. Tớ rất đau lòng, tớ chẳng thể trách cậu, tớ chỉ thấy đau đớn, tớ thương cậu. Giá như, giá như có thể ôm cậu vào lòng, lắng nghe xem đã có chuyện gì xảy ra với cậu? Và điều gì lại khiến cậu đau đớn đến vậy. Tớ muốn vỗ về con bé ngốc nghếch là cậu. Nhưng sẽ chẳng có cơ hội nào.

Đã bao lâu rồi chúng ta không gặp lại nhau? Bây giờ cậu thế nào? Tớ đã gõ tìm kiếm trên Facebook rất nhiều lần tên cậu nhưng không thể tìm thấy, tớ muốn nhìn lại khuôn mặt cậu, muốn biết thời gian qua cậu đã sống thế nào? Tớ chỉ thấy một cái nick đăng hai bức ảnh. Một bức ảnh chứa đựng dòng chữ “Bản thân không vui, cũng chẳng buồn, chỉ là trống rỗng thôi…”. Một bức ảnh khác chỉ là một bãi cát trắng. Sau cái tên nick, phía dưới ghi một dòng chữ " Không ai cần tôi cả".

Cô bạn của tớ, cậu cô đơn lắm đúng không?

Cô bạn của tớ, cậu đã tuyệt vọng đến thế nào?

Cô bạn của tớ, cô bạn ngốc nghếch và đáng thương của tớ.

Mọi người đều cần cậu, bố mẹ cậu, chị cậu, em trai cậu, tớ cần cậu và còn rất nhiều người ngoài kia cần cậu. Cô giáo chủ nhiệm của bọn mình nữa, cô giáo đã rất đau lòng, cũng đã khóc rất nhiều. Cô cũng cần cậu. Cậu thấy đó, có biết bao nhiêu người cần cậu mà. Họ đã đau đớn thế nào khi cậu quyết định từ bỏ cuộc đời này.

Ngày hôm nay bầu trời vẫn trong xanh, chỉ là cậu đã không còn trên cuộc đời này nữa. Họ sẽ lãng quên cậu phải không? Giữa sự sống và cái chết là một sợi dây rất mong manh. Tớ đã ước nếu được thay đổi một thứ, thì điều đó sẽ là nỗi đau nơi cậu sẽ tan biến đi. Khi nỗi đau không còn, cậu sẽ chẳng chọn cái chết là cách giải thoát. Nhưng hiện thực không thể thay đổi. Chữ “Nếu” sẽ chẳng thể xảy ra. Mọi thứ sẽ chẳng thể thay đổi, quá khứ vẫn sẽ là quá khứ. Quyết định của cậu cũng vậy, mãi mãi cũng chẳng thể thay đổi. Vậy tại sao chúng ta lại ước giá như để làm gì?

Nỗi đau sẽ vẫn mãi còn đó, và sẽ chẳng thể có phép màu.

Tớ không thể trả lời cho cậu hỏi, nếu được thay đổi một thứ…bạn muốn thay đổi điều gì? Bởi vì sự vô vọng đằng sau dấu ba chấm đó, sẽ chẳng thể có chữ “Nếu”, tớ chẳng thể điền vào chỗ đó được, bởi nỗi đau sẽ chẳng thể thay đổi. Tớ vô vọng chẳng thể tặng cho cậu một cuộc sống mới được. Nhưng tớ vẫn hy vọng dù biết là vô vọng.

9 Likes

Chia buồn cùng bạn, mình đã cảm thấy như bị buồn lây bởi những dòng viết tâm tình này, theo mình nghĩ người bạn đó chắc hẳn sẽ rất vui khi biết rằng vẫn có bạn, như đang thì thầm với bạn đó và nói rằng :

  • dù thế giới này có đổi thay, mọi vật đều không còn như trước. Thì tớ vẫn ở đây sẽ mãi nhớ về cậu… :cry::cry::cry::cry:
    Cảm ơn cậu đã đem một góc khuất của cuộc sống đến đây.
4 Likes

Một chương truyện kì ảo mà thực tế, chúc bn có nhìu niềm vui nha

3 Likes

Chuyện gì cũng qua mà, chị cố gắng sống tốt hơn nhé.

1 Like

Sống và chết là 2 giới hạn mong manh.
Tôi đã tưngf chết hụt mấy lần. Và thật sự số chưa tới.
Nghe câu cn của bạn, nếu nó là thật như vậy. Chia buồn cho b.
Có điều bạn vẫn còn mơ màng về sự đau khổ, sự đau đớn tâm hồn và thể xác, bạn quá mơ hồ. Thức tỉnh đê bạn ơi!
Ai cũng có những lúc đã từng nghĩ đến cái chết! Nhưng sống chết nó cũng cố số đấy! Tâm linh lắm. Nói dài k hết được.
Chỉ nói với bạn 1 điều này. Sống càng lâu càng đau khổ. Càng già đi lại càng thấy những ng thân yêu bên mình ra đi dần dần. Nhưng đó là quy luật. Định mệnh. K thay đổi được gì đâu.
Nên tỉnh táo và sống cho tốt.
Vòng lặp của tạo hoá có ngắn có dài. Nên được sống với nhau cũng là duyên, k biết nhau cũng là duyên. Vì thế đừng trách bản thân hay làm j cho đau khổ chính mình.
Cố lên

Tớ cảm ơn lời động viên của Thư rất nhiều.

1 Like

Mình … thật sự không biết nói gì…
Đây là lần đầu tiên mình đọc được một câu chuyện đầy xúc động như thế này…
Chắc hẳn, bạn đã phải rất đau lòng…
Hãy kiên cường lên, hỡi bạn của tôi ơi,
Bởi, cuộc sống đâu chỉ có đau thương và mất mát, cuộc sống là một con sâu bướm nhiệm màu, nó ăn những " trải nghiệm " của bạn và trưởng thành, hóa thành vô số những con bướm xinh đẹp, tung đôi cánh bay lên, tới những chân trời mới,… nơi nó chưa bao giờ đến.
Đối với mình, kết thúc cũng là lúc bắt đầu, có lẽ đối với cậu và những người thân trong gia đình cậu ấy, chết là hết.
Nhưng, khi con người ta tuyệt vọng, cái chết, có lẽ cũng là một sự giải thoát…
Mong bạn hãy luôn mạnh mẽ để có thể như con sâu bướm, với một sự lột xác đáng ngưỡng mộ, xuyên thủng tầng tầng lớp lớp tơ kén… phá bỏ lớp vỏ… tung đôi cánh đầy sặc sỡ , nhuốm sắc xanh mang tên hy vọng để có thể bay đến những miền đất hứa nhé! :smiling_face_with_three_hearts:

1 Like

Chắc là tớ cần thời gian để có thể quên đi. Cảm ơn Gia an

1 Like

Cảm ơn Quyên rất nhiều. Tớ chỉ là cảm thấy xót xa. Bạn ấy từ bỏ cuộc sống, từ bỏ thanh xuân. Và khoảnh khắc bạn ấy sắp ra đi, bạn ấy lại khát khao được làm lại. Vì lẽ đó thấy nỗi đau lại lớn hơn bao giờ hết.

1 Like

Cảm ơn Vy Vy rất nhiều. Chị sẽ mạnh mẽ thôi.

1 Like

Mình biết rằng Tuân cũng chỉ muốn an ủi động viên mình. Cảm ơn vì điều đó.
Bản thân tớ không viết từ những tưởng tượng, tớ viết khi nỗi đau đang cào xé. Dẫu biết rằng cát bui rồi sẽ lại trở về với cát bụi. Nhưng tình yêu thương khiến người ta đau khi người ta mất đi người yêu thương.
Không phải nỗi đau mơ hồ, đã là nỗi đau thì người ta chỉ biết đau.
Cảm xúc không thể nói từ bỏ là từ bỏ. Chỉ là mình cần thời gian để nỗi đau vơi đi

2 Likes

Lời đầu tiên, mình thật sự bất ngờ vì tốc độ thần thánh của cậu ^^
Sau đó là những khoảng lặng…
Mình không biết nói gì hơn, mình đồng cảm với cậu, thật đấy…
Bà ngoại mình, bà cũng vừa mới qua đời 2 hôm nay thôi…
Mẹ tớ xót xa lắm…Bà khóc rất nhiều…Tớ chỉ biết ôm bà thôi…
Mong cậu hãy mạnh mẽ lên nhé !
Cầu chúc cho linh hồn cô bé ấy yên nghỉ …
Chín bút : Best wishes for all :relaxed:

1 Like

Mình rất ấn tượng với khả năng ngôn ngữ của bạn.
Bạn có cái gì đó… rất sâu sắc
Mình khó có thể diễn tả cái cảm giác bạn mang lại cho mình bằng lời…
Nó khiến mình rất xúc động, như chạm vào góc yếu đuối nhất của con người ta vậy…Có lẽ do sự chân tình trong từng dòng văn bạn viết, cũng có thể do mình là một đứa mít ướt ^^ hay buồn vì những chuyện vẩn vơ mà đã từ rất lâu rồi …

1 Like

Lúc buồn tớ thường viết bởi có những nỗi niềm không biết san sẻ cùng ai.
Hy vọng Quyên sẽ ở bên cạnh mẹ và an ủi mẹ nhiều hơn.

2 Likes

Mình sẽ ^^
Đội ơn bạn đã dành thời gian feedback mình :smiling_face_with_three_hearts:
Chúc bạn sẽ luôn vui tươi và gặp nhiều thành công trong cuộc sống nhé ! :blush:

1 Like

Đúng là mỗi ng 1 nỗi đau riêng.
Bạn nói ra được chắc cũng nhẹ đi bớt phần nào.
Nỗi đau, niềm vui, tủi nhục, … khi chúng ta học cách chấp nhận và buông bỏ. Nhưng thật sự là quá khó. Cảm giác ngày nào cũng nhớ đến 1 người. Nhu t Khoảng gần 10 năm. Đúng là cái j nó khắc sau trong tiềm thức thật sự quá khó. Khó. Vừa vui vừa buồn vừa hp vừa tủi nhục. Haiz.
Cs vẫn phải tiếp tục thôi. Nhưng đã tiếp tục thì k để tinh thần ểu oải đc. Con người giàu tcam khổ, quá khổ. Nhưng mà ông zơi k lấy của ai hết cái j bjo cả. Vì thế, hãy cứng cỏi lên.
Cuộc đời luôn luôn có màu hồng.
Những bước ngoạt về tc như b, cũng sẽ cho b sự trưởng thành hơn ng khác. Và biết trân trọng nhiều hơn người khác. Nên hãy yêu thương, mở lòng mình ra. Dể biết cảm thấy cs ấm áp hơn
Chúc b vui vẻ và thành công

1 Like

.Hi vọng tựa một chiếc giá treo nón
Tôi treo lên đó những giấc mơ của mình
Để nỗi buồn trong những buổi hoàng hôn
Sớm bay đi theo từng cơn gió thoảng

Hi chị em mình góp ý cho nhau để tốt hơn nhé. Đây là lần đầu em viết thơ cần rất nhiều nhận xét để hoàn thiện ạ:kissing_heart::kissing_heart::kissing_heart:. (Thơ)Nếu được thay đổi một thứ, tôi muốn thay đổi thái độ con người